Tưởng Rằng Mình Biết
Người tu không sợ thiếu hiểu biết chỉ sợ cái biết khiến mình mất lòng thương, bởi vì si mê không nằm ở không biết mà nằm ở tưởng rằng mình biết. Nguyện cầu quý Phật tử trên đường tu học mỗi khi tâm muốn hơn người hãy dừng lại. Sau khi nghe xong bốn lỗi lầm vi tế mà người tu hành dễ vấp phải, làm lành mà tạo nghiệp tinh tấn mà thụt lùi giữ giới mà phá giới tu huệ mà tăng si mê. Hai thầy trò vẫn còn quỳ yên dưới chân Bồ Tát nước mắt rơi trên nền đá lạnh, họ cảm nhận rõ ràng rằng điều đáng sợ nhất trong tu hành không phải là sai mà là sai trong lúc tưởng mình đang đúng.
Bồ Tát nhìn họ ánh mắt vừa nghiêm vừa hiền, giọng ngài vang trong hang động như một lời ru tỉnh thức, các con thấy rồi đó người đời phạm lỗi dễ tỉnh còn người tu phạm lỗi khó tỉnh hơn vì khi tâm đã khoác áo đạo đức mà vẫn còn ngã mạn thì cái ngã ấy không còn là phàm phu mà là ngã của người mang hình tướng giải thoát, nó nguy hiểm hơn gấp trăm lần. Ngài dừng lại rồi nói tiếp, tu hành không phải để trở thành một ai mà là để buông bỏ hết mọi ai, không phải để làm thánh mà là để thấy mình vẫn đang là chúng sanh.
Khi con còn thấy có người cần độ, có mình đang độ thì con vẫn chưa phải là bậc giác. Thưa quý vị, nghe đến đây mà lòng ai chẳng chùng xuống, bao nhiêu năm công phu nếu không tỉnh thức soi lại có khi ta đang đi lùi mà không hay, có khi ta đã xây một cái ngôi tháp kiên cố của bản ngã gọi đó là đạo tâm mà thật ra chỉ là cái tôi đội mũ từ bi. Bồ Tát lại dạy, người tu chân thật không cần nói mình tu không cần cho ai biết mình giữ giới không cần chứng minh mình có huệ.
Vì cái tu thật nằm trong tâm biết mình đang khởi niệm gì, mỗi khi con thấy trong lòng mình có một chút tham một chút sân hay một chút muốn hơn người mà con biết chỉ cần biết thôi thì ngay khoảnh khắc ấy con đang tu. Ngài dừng lại rồi từ bi nói thêm, tu không phải là dập tắt phiền não mà là biết phiền não mà không chạy theo, giữ giới không phải để khỏi phạm mà để thấy mình đang phạm mà biết quay lại, tu huệ không phải để hiểu hết mọi Pháp mà để thấy rõ chính tâm mình còn mê ở chỗ nào, khi con thấy rõ con đã thoát một phần.
Hòa thượng Tuệ Giác chắp tay lệ rơi, bạch Bồ Tát chúng con tu hành mấy chục năm mà nay mới thật sự thấy mình chưa bắt đầu, con từng tự hào mình hiểu đạo mà giờ thấy cái hiểu ấy chỉ là khói sương. Bồ Tát mỉm cười, ngộ được chỗ đó là bước đầu của khiêm cung, chỉ người thật sự biết mình sai mới thật sự bước vào cửa đạo. Ngài lại nói, trên con đường tu đừng mong làm bậc thánh mà hãy nguyện làm người biết thương nhiều hơn hôm qua.
Khi con thấy một con kiến bị nước cuốn mà lòng con động, khi thấy một người mắng mình mà con không sân, khi thấy một người lầm đường mà con khởi tâm thương thì dù con chưa chứng quả tâm con đã gần Phật. Thưa quý vị, nghe lời ấy ta mới hiểu tu hành không nằm ở thần thông không nằm ở tụng niệm mà nằm ở một niệm từ bi đang hiện hữu, công phu không ở chỗ ta tụng bao nhiêu thời kinh mà ở chỗ ta biết thương bao nhiêu lần trong một ngày.
Bồ Tát nói tiếp, các con đừng sợ sai chỉ sợ không chịu nhìn lại, đừng sợ thất bại chỉ sợ cố chấp cái thắng, phàm phu biết mình phàm phu là bước đầu thành thánh còn người tu mà tưởng mình thánh chính là bước đầu của địa ngục. Khi nghe đến đây cả hai thầy trò đều cúi đầu đảnh lễ nước mắt thấm ướt đất. Bồ Tát giơ tay phải ánh sáng từ lòng bàn tay tỏa ra bao trùm không gian tĩnh lặng, từ nay các con hãy đem những gì đã thấy đã nghe mà sống chứ đừng vội truyền. Pháp không cần rao giảng chỉ cần thể hiện trong từng hành động, khi con nhìn ai bằng lòng thương thì Pháp đang giảng khi con yên lặng mà tâm vẫn an thì Pháp đang thuyết.
Ngài nói nếu muốn độ người trước hết phải độ tâm mình, tâm mình chưa sạch lời nói cũng chỉ như mây trôi, tâm mình an dù yên lặng cũng là kinh, tâm mình sáng dù không tụng vẫn là chú. Đó là lời cuối cùng của Bồ Tát trong lần hiển hiện ấy, rồi ngài nhìn họ ân cần các con hãy trở về sống giữa đời bằng tâm biết ơn khiêm hạ và sáng suốt, nếu gặp ai đang lầm đường đừng chê họ mê hãy nhớ rằng chính nhờ mê mà ta mới có cơ hội tỉnh.
Ngay khi lời dứt ánh sáng trong hang tỏa rực, hai thầy trò cảm thấy thân thể nhẹ bẩn như đang trôi giữa hư không, khi mở mắt họ thấy mình vẫn đang quỳ dưới pho tượng ngọc của Địa Tạng, tất cả y như một giấc mộng nhưng trong lòng thì biết rằng mình vừa thật sự được khai ngộ. Từ đó họ trở về chùa tu hành khiêm tốn, mỗi ngày chỉ lặng lẽ quét sân tụng kinh niệm Phật hồi hướng cho các loài súc sanh quanh chùa, những con vật từng quanh quẩn bên điện Phật dường như dần dần hiền lại không còn sợ hãi, trong ánh mắt của chúng có thêm chút bình an như thể linh tánh cũ đang được gội rửa.
Dân quanh vùng kể rằng mỗi chiều nghe tiếng chuông chùa Từ Ân vang vọng giữa núi Trung Nam, người ta thấy những đàn chim khỉ rắn đều tụ về quanh sân chùa ngồi yên như đang nghe Pháp, ai chứng kiến cũng rơi nước mắt. Thưa quý vị, đến đây ta mới hiểu lời Phật dạy trong kinh Địa Tạng người tu nhiều vô số nhưng người đắc đạo hiếm hoi, vì lạc trong chính cái tâm tự cho mình đã tỉnh cho nên tu hành không phải để thêm một danh xưng mà để bớt đi một bản ngã, không phải để có nhiều tri thức mà để bớt đi một chút khổ đau, không phải để thành Phật ngày mai mà để sống như một người biết thương ngay hôm nay.
Bồ Tát Địa Tạng dạy rằng người nào tu mà lòng còn thấy có ta và người, tu và không tu đúng và sai thì chưa thật tu. Khi con chỉ còn thấy tất cả đều là một dòng khổ đang chảy và khởi lên lòng thương thì con đã đến gần niết bàn, A Di Đà Phật. Đó là chỗ mà Phật Pháp muốn đưa ta đến, tỉnh thức giữa đời thương trong vô ngã, khi nghe Pháp mà lòng mình mềm lại nước mắt rơi xuống đó không phải là yếu đuối mà là hạt mầm giác ngộ đang nảy nở.
Thưa quý vị bốn lỗi lầm vi tế trong tu hành mà Bồ Tát Địa Tạng chỉ ra không chỉ là lời cảnh tỉnh cho hai thầy trò năm xưa mà còn là tấm gương cho chúng ta ngày nay, bởi lẽ dù thời đại có thay đổi thì tham sân si mạn nghi vẫn ẩn trong từng hơi thở và chỉ có tâm biết soi lại chính mình mới có thể đưa ta ra khỏi luân hồi. Cầu mong cho mỗi người nghe Pháp hôm nay biết soi tâm mỗi khi làm điều thiện, biết giữ lòng khi thấy mình tinh tấn, biết mềm xuống khi người khác phạm giới và biết cười khi có ai khen mình có trí huệ.
Vì khi đó ta đang đi trên con đường của những người thật sự tu, nguyện chư Phật chư Bồ Tát gia hộ cho tất cả chúng ta trên con đường tu tập đều đủ tỉnh đủ bi đủ khiêm đủ thật để không lạc vào cạm bẫy của chính cái ta đang tu, A Di Đà Phật. Thưa quý vị, cuộc đời tu học chẳng khác chi con thuyền giữa biển lớn, có khi sóng nổi có khi gió yên nhưng chỉ cần ta giữ được tâm sáng và lòng mềm thì chiếc thuyền ấy vẫn sẽ cập bến bờ an lạc.
Bốn điều cấm kỵ mà Bồ Tát Địa Tạng dạy không để dọa ai mà để nhắc chúng ta biết soi lại mình, khi làm thiện có trong sạch không, khi tinh tấn có chấp không, khi giữ giới có từ không, khi có chút hiểu biết có còn khiêm hạ không. Nguyện cho mỗi người trên đường tu luôn biết lắng nghe trái tim Phật trong chính mình, sống một đời bình dị tỉnh thức và đầy thương yêu, A Di Đà Phật.
Trang KinhQuán Tưởng Cái Biết
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Bi Thương
A Di Đà Phật. Thưa quý vị Phật tử hôm nay thầy muốn kể lại một câu chuyện rất sâu sắc, nghe qua tưởng chỉ là truyện cổ mà thật ra là lời cảnh tỉnh cho tất cả người tu hành chúng ta. Bởi đức Phật từng dạy người tu thì nhiều như cát sông Hằng nhưng người đắc đạo thật sự thì hiếm như sao mai đầu ngọn trúc. Câu nói đó nếu mình nghe hời hợt sẽ nghĩ Phật nói cho có nhưng nếu chịu dừng lại quán chiếu sẽ thấy trong đó là một nỗi bi thương vô lượng. Vì sao người tu đông đảo như vậy mà cuối cùng vẫn có kẻ rơi vào cảnh khổ thậm chí còn đọa làm súc sanh?
Súc Sanh
Ban đầu thầy nghĩ là điềm lạ thôi nhưng những ngày sau thầy lại thấy nhiều hiện tượng khác, một con chim ưng đậu mãi trên nóc chùa khi nghe tiếng tụng kinh, một con rắn to nằm cuộn ngoài lầu kinh mỗi lần có ai đi ngang đều khẽ cúi đầu. Quý vị nghe qua tưởng như chuyện huyền hoặc nhưng trong nhà Phật những hiện tượng như thế không hiếm, chỉ là ít người đủ tâm tĩnh để nhận ra. Thầy Chí Minh đem chuyện kể lại cho sư phụ, nghe xong hòa thượng Tuệ Giác trầm ngâm rất lâu rồi nói con à có thể đó không phải là thú bình thường, theo kinh sách cổ có những chúng sanh kiếp trước từng tu hành nhưng vì phạm lỗi vi tế nên đọa làm súc sanh.
Kín Đáo
Hai thầy trò quỳ xuống đảnh lễ và chí thành cầu nguyện đệ tử Tuệ Giác Chí Minh thành tâm đảnh lễ Bồ Tát, xin ngài từ bi chỉ dạy vì sao có người tu hành mà lại rơi vào cõi súc sanh? Ngay khi vừa dứt lời trong hang vang lên một giọng nói trầm hùng nhưng chan chứa lòng thương, lành thay lành thay các con có lòng cầu Pháp đó là nhân lành lớn, những chúng sanh mà các con thấy đúng là người tu hành từ kiếp trước vì họ đã phạm những lỗi lầm rất kín đáo.
Lớp Áo
Quý vị thấy đó, chỉ một niệm ngã mạn mà đủ đọa ba đường ác, người đời thường phạm tội do tham sân nhưng người tu phạm tội do tưởng mình đúng, cái sai của phàm phu dễ thấy còn cái sai của người tu thì ẩn trong lớp áo đạo đức cho nên khó nhận ra lắm. Rồi Bồ Tát chỉ một con chó gầy gò đang nằm trước cổng chùa, con chó này kiếp trước là một vị tăng học rộng hiểu sâu chuyên giảng kinh luật nhưng trong tâm ông lại có thói quen dùng lời nói để hạ thấp người khác, mỗi khi thấy ai tu khác mình ông mỉa mai chê bai, vì miệng gieo ác khẩu trong hình tướng Phật Pháp nên nay phải làm loài súc sanh chỉ biết sủa không nói được lời lành.
Tạo Nghiệp
Thưa quý vị, phần này là lúc Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu chỉ dạy cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về bốn điều cấm kỵ trong tu hành, mà điều thứ nhất chính là làm việc thiện mà thật ra đang tạo nghiệp. Nghe qua thì mâu thuẫn nhưng trong đạo những điều trái tai mới chính là cửa mở của trí tuệ, nếu chúng ta không chịu nhìn sâu vào tâm rất dễ lầm lẫn giữa thiện nghiệp và thiện tướng, giữa cái thấy Phật và cái thấy của bản ngã.
Cố Chấp
Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu giảng giải cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về lỗi lầm thứ hai của người tu hành, một lỗi cực kỳ vi tế mà hầu như ai cũng từng vướng phải đó là cố chấp mà tưởng là tinh tấn. Nghe qua tưởng như khen nhưng thật ra đây là cánh cửa ngầm dẫn vào tà kiến khiến biết bao người tu lạc mất con đường giải thoát vì sao? Vì giữa tinh tấn và cố chấp chỉ cách nhau một sợi tóc mà nếu không đủ trí tuệ để phân biệt thì người tinh tấn hôm nay sẽ trở thành người cố chấp ngày mai.
Phá Giới
Bồ Tát Địa Tạng giảng về lỗi lầm thứ ba của người tu hành, giữ giới mà lại phá giới. Nghe thì nghịch lý vì ai cũng nghĩ giữ giới là gốc của đạo là nền tảng của giải thoát, nhưng trong lời dạy của Phật giữ giới mà không hiểu tâm giới thì chỉ là rào bên ngoài mà không chặn được dòng nghiệp bên trong, cái giới không nằm ở hình thức mà nằm ở tâm thanh tịnh. Khi Bồ Tát nói đến điều này trong hang tỏa ánh sáng dịu mờ, hai thầy trò chắp tay cung kính lòng rung nhẹ như trước một điều bí mật lớn.
Si Mê
Ngài mỉm cười nhẹ nói, bởi vì trí huệ thật sự đến từ tâm không chấp còn cái mà thế gian gọi là trí thường đến từ tâm phân biệt, phân biệt càng nhiều chấp ngã càng lớn khi con tưởng mình biết chính là lúc con xa sự thật. Thưa quý vị, đó là căn bệnh chung của người tu học ngày nay, đọc nhiều kinh học nhiều Pháp nhưng tâm càng đầy kiến thức thì càng ít khiêm cung, biết được vài lý cao liền cho rằng mình hơn người xem thường kẻ sơ cơ, cái biết ấy không mở ra trí mà đóng lại cửa khiêm nhường.