Tu Huệ Mà Si Mê

Khi Bồ Tát nói đến lỗi thứ tư trong hang như rung nhẹ, ánh sáng dịu dần chỉ còn lại hơi ấm tỏa ra từ pho tượng ngọc, giọng ngài trầm xuống như vừa cảnh báo vừa xót thương, này các con trong muôn người tu hành lỗi này là sâu nhất và cũng khó chữa nhất vì người ngu dễ tỉnh còn người có chút trí lại khó buông. Thầy Chí Minh nghe mà lòng thắt lại cung kính thưa, bạch Bồ Tát con vẫn tưởng trí huệ là ánh sáng phá vô minh sao lại có thể khiến người ta thêm si mê?

Ngài mỉm cười nhẹ nói, bởi vì trí huệ thật sự đến từ tâm không chấp còn cái mà thế gian gọi là trí thường đến từ tâm phân biệt, phân biệt càng nhiều chấp ngã càng lớn khi con tưởng mình biết chính là lúc con xa sự thật. Thưa quý vị, đó là căn bệnh chung của người tu học ngày nay, đọc nhiều kinh học nhiều Pháp nhưng tâm càng đầy kiến thức thì càng ít khiêm cung, biết được vài lý cao liền cho rằng mình hơn người xem thường kẻ sơ cơ, cái biết ấy không mở ra trí mà đóng lại cửa khiêm nhường.

Bồ Tát giảng rằng có người học thiền được chút định thấy cảnh giới lạ liền nghĩ mình chứng ngộ, có người học kinh nhớ được vài đoạn liền tranh cãi ai đúng ai sai, có người hiểu vài tầng nhân quả liền xem mình như thầy thiên hạ, đó đều là trí huệ sinh từ ngã mạn mà ngã mạn là gốc của si mê. Ngài chỉ tay ra ngoài nơi ánh sáng chiếu xuống mặt đất thành bốn tia như bốn con đường, trí huệ của Phật là ánh sáng chiếu soi cả ta và người còn trí huệ của phàm phu là ánh sáng chỉ rọi lên cái bóng của chính mình.

Nghe đến đây thầy Tuệ Giác nước mắt rưng rưng cúi đầu thưa, bạch Bồ Tát con tu đã mấy chục năm đọc nhiều kinh điển nhưng giờ nghe lời ngài mới thấy mình biết mà không hiểu, hiểu mà chưa thấm. Bồ Tát gật đầu, cái hiểu trong kinh chỉ là ngón tay chỉ trăng thấy ngón tay mà tưởng là trăng thì mãi mãi chẳng thấy được bầu trời, trí huệ không nằm trong chữ mà nằm trong sự tỉnh thức không còn bản ngã. Thưa quý vị, người tu học mà không phá được ngã chẳng khác nào rót nước vào chén úp, có giảng cả ngàn Pháp thoại mà tâm vẫn đầy ta biết ta đúng thì chỉ đang gieo thêm hạt giống si mê trong áo tràng của mình, có khi càng tụng kinh lại càng sinh chấp càng tọa thiền lại càng tự mãn vì thấy mình cao hơn hiểu sâu hơn.

Nhưng Phật nói, kẻ ngu chấp biết người trí chấp không, khi tâm muốn chứng muốn hơn muốn được công nhận chính lúc ấy huệ đã thành mồi lửa cho si mê. Bồ Tát kể lại một câu chuyện thật cảm động, ngày xưa có một vị tăng trẻ học kinh bát nhã chỉ vài năm đã giảng thông suốt ai nghe cũng kính nể, một hôm vị ấy mộng thấy chư Phật hiện ra bảo rằng ngươi đã biết bát nhã nhưng chưa sống với bát nhã. Hỏi vì sao? Phật nói vì ngươi còn dùng bát nhã để phân biệt ai mê ai ngộ.

Tỉnh dậy vị ấy khóc bỏ giảng đường về quét lá trong chùa suốt 20 năm không nói một lời Pháp nào nữa đến ngày viên tịch chỉ nói một câu, tất cả kinh ta từng giảng hôm nay đều nằm trong một hơi thở biết mình đang thở, đó chính là trí huệ không lời. Thưa quý vị trí huệ của kẻ buông hết mọi chấp trước. Bồ Tát dạy thêm, tu huệ thật sự là tu để không còn thấy có ai tu, khi tâm không thấy mình là người tu, không thấy Pháp là Pháp, không thấy người khác sai hay đúng lúc ấy mới thật là huệ. Còn khi con thấy mình đang tu đang hiểu thì con vẫn còn trong si mê.

Ngài dừng lại nhìn hai thầy trò ánh mắt hiền từ mà sắc bén, này các con có người học thiền mà sinh tâm cao ngạo, có người học mật mà xem thường người niệm Phật, có người học tịnh mà bài bác thiền đó đều là si mê của người mang áo trí huệ, trí huệ mà chia rẽ pháp môn thì không còn là huệ Phật mà là huệ ma. Thưa quý vị, trong đạo Phật trí huệ không nằm ở lời nói mà ở tâm bình đẳng, tâm càng phân biệt trí càng mờ.

Người thật có huệ khi nghe Pháp liền thấy mình nhỏ bé thấy người khác cũng là Phật đang hiện thân, còn người thiếu huệ càng nghe Pháp càng muốn chỉ lỗi người càng muốn dạy đời. Bồ Tát nói tiếp giọng ngài như gió lành, trí huệ không phải để thắng ai mà để thắng chính mình, không phải để soi lỗi người mà để soi bóng mình trong gương nhân quả, khi huệ thật sinh tâm sẽ càng khiêm lời càng ít mắt càng thương.

Ngài quay sang nhìn thầy Chí Minh, con thấy chăng trí huệ giống như ngọn đèn nếu đặt giữa căn phòng tối nó chiếu sáng tất cả, nhưng nếu con cầm đèn soi vào mặt mình con chỉ thấy ánh lóa mà không thấy ai khác, nhiều người tu học cầm đèn soi chính mình suốt đời mà không soi được đường đi. Thưa quý vị, nghe lời ấy ta mới hiểu tu huệ không phải là học cho nhiều mà là bỏ đi những gì không thật, huệ không phải là thêm kiến thức mà là bớt chấp trước, huệ không phải là cái thấy hơn người mà là cái thấy tất cả đều là Phật đang trên đường về.

Nếu một người học đạo mà càng học càng kiêu càng hiểu càng tranh càng biết càng xa thì đó là trí huệ giả như Bồ Tát nói, huệ sinh từ ngã chỉ làm tăng thêm si mê. Ngược lại người càng tu càng mềm, càng học càng thấy mình nhỏ, càng nghe Pháp càng rơi nước mắt vì thấy chúng sanh nào cũng đang khổ mà vẫn chưa giác ngộ đó mới là trí huệ thật. Cuối cùng Bồ Tát dạy một câu khiến hai thầy trò suốt đời khắc cốt ghi tâm, trí huệ thật không phải để biết mà để thương.

Thầy Tuệ Giác và Chí Minh cúi đầu đảnh lễ nước mắt tuôn rơi, họ hiểu rằng tu không phải để trở thành người thông hiểu mà là để trở về làm người biết cảm thông, từ giây phút ấy họ nguyện sống khiêm cung tu trong lặng lẽ giúp người trong âm thầm vì trí huệ thật luôn tỏa sáng mà không cần phô bày, A Di Đà Phật. Thưa quý vị, bài học hôm nay dạy ta rằng càng biết càng phải khiêm, càng học càng phải lắng, huệ thật là ánh sáng chiếu soi không phải ánh đèn rọi vào người khác.

Trang Kinh

Thành Viên Chép Kinh

Github blogger miễn phí 100%
Kinh sách mp4 mp3 pdf text img
Khai thác 100 công cụ bảo mật

Truyền Bá Kinh Sách

5.6
Nội dung
100
Tiềm năng
100
Đơn giản
100
Chính xác
100
tu hue ma si me

A Di Đà Phật. Thưa quý vị Phật tử hôm nay thầy muốn kể lại một câu chuyện rất sâu sắc, nghe qua tưởng chỉ là truyện cổ mà thật ra là lời cảnh tỉnh cho tất cả người tu hành chúng ta. Bởi đức Phật từng dạy người tu thì nhiều như cát sông Hằng nhưng người đắc đạo thật sự thì hiếm như sao mai đầu ngọn trúc. Câu nói đó nếu mình nghe hời hợt sẽ nghĩ Phật nói cho có nhưng nếu chịu dừng lại quán chiếu sẽ thấy trong đó là một nỗi bi thương vô lượng. Vì sao người tu đông đảo như vậy mà cuối cùng vẫn có kẻ rơi vào cảnh khổ thậm chí còn đọa làm súc sanh?

tu hue ma si me

Súc Sanh

5.0

Ban đầu thầy nghĩ là điềm lạ thôi nhưng những ngày sau thầy lại thấy nhiều hiện tượng khác, một con chim ưng đậu mãi trên nóc chùa khi nghe tiếng tụng kinh, một con rắn to nằm cuộn ngoài lầu kinh mỗi lần có ai đi ngang đều khẽ cúi đầu. Quý vị nghe qua tưởng như chuyện huyền hoặc nhưng trong nhà Phật những hiện tượng như thế không hiếm, chỉ là ít người đủ tâm tĩnh để nhận ra. Thầy Chí Minh đem chuyện kể lại cho sư phụ, nghe xong hòa thượng Tuệ Giác trầm ngâm rất lâu rồi nói con à có thể đó không phải là thú bình thường, theo kinh sách cổ có những chúng sanh kiếp trước từng tu hành nhưng vì phạm lỗi vi tế nên đọa làm súc sanh.

tu hue ma si me

Hai thầy trò quỳ xuống đảnh lễ và chí thành cầu nguyện đệ tử Tuệ Giác Chí Minh thành tâm đảnh lễ Bồ Tát, xin ngài từ bi chỉ dạy vì sao có người tu hành mà lại rơi vào cõi súc sanh? Ngay khi vừa dứt lời trong hang vang lên một giọng nói trầm hùng nhưng chan chứa lòng thương, lành thay lành thay các con có lòng cầu Pháp đó là nhân lành lớn, những chúng sanh mà các con thấy đúng là người tu hành từ kiếp trước vì họ đã phạm những lỗi lầm rất kín đáo.

tu hue ma si me

Lớp Áo

5.0

Quý vị thấy đó, chỉ một niệm ngã mạn mà đủ đọa ba đường ác, người đời thường phạm tội do tham sân nhưng người tu phạm tội do tưởng mình đúng, cái sai của phàm phu dễ thấy còn cái sai của người tu thì ẩn trong lớp áo đạo đức cho nên khó nhận ra lắm. Rồi Bồ Tát chỉ một con chó gầy gò đang nằm trước cổng chùa, con chó này kiếp trước là một vị tăng học rộng hiểu sâu chuyên giảng kinh luật nhưng trong tâm ông lại có thói quen dùng lời nói để hạ thấp người khác, mỗi khi thấy ai tu khác mình ông mỉa mai chê bai, vì miệng gieo ác khẩu trong hình tướng Phật Pháp nên nay phải làm loài súc sanh chỉ biết sủa không nói được lời lành.

tu hue ma si me

Thưa quý vị, phần này là lúc Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu chỉ dạy cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về bốn điều cấm kỵ trong tu hành, mà điều thứ nhất chính là làm việc thiện mà thật ra đang tạo nghiệp. Nghe qua thì mâu thuẫn nhưng trong đạo những điều trái tai mới chính là cửa mở của trí tuệ, nếu chúng ta không chịu nhìn sâu vào tâm rất dễ lầm lẫn giữa thiện nghiệp và thiện tướng, giữa cái thấy Phật và cái thấy của bản ngã.

tu hue ma si me

Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu giảng giải cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về lỗi lầm thứ hai của người tu hành, một lỗi cực kỳ vi tế mà hầu như ai cũng từng vướng phải đó là cố chấp mà tưởng là tinh tấn. Nghe qua tưởng như khen nhưng thật ra đây là cánh cửa ngầm dẫn vào tà kiến khiến biết bao người tu lạc mất con đường giải thoát vì sao? Vì giữa tinh tấn và cố chấp chỉ cách nhau một sợi tóc mà nếu không đủ trí tuệ để phân biệt thì người tinh tấn hôm nay sẽ trở thành người cố chấp ngày mai.

tu hue ma si me

Bồ Tát Địa Tạng giảng về lỗi lầm thứ ba của người tu hành, giữ giới mà lại phá giới. Nghe thì nghịch lý vì ai cũng nghĩ giữ giới là gốc của đạo là nền tảng của giải thoát, nhưng trong lời dạy của Phật giữ giới mà không hiểu tâm giới thì chỉ là rào bên ngoài mà không chặn được dòng nghiệp bên trong, cái giới không nằm ở hình thức mà nằm ở tâm thanh tịnh. Khi Bồ Tát nói đến điều này trong hang tỏa ánh sáng dịu mờ, hai thầy trò chắp tay cung kính lòng rung nhẹ như trước một điều bí mật lớn.

tu hue ma si me

Người tu không sợ thiếu hiểu biết chỉ sợ cái biết khiến mình mất lòng thương, bởi vì si mê không nằm ở không biết mà nằm ở tưởng rằng mình biết. Nguyện cầu quý Phật tử trên đường tu học mỗi khi tâm muốn hơn người hãy dừng lại. Sau khi nghe xong bốn lỗi lầm vi tế mà người tu hành dễ vấp phải, làm lành mà tạo nghiệp tinh tấn mà thụt lùi giữ giới mà phá giới tu huệ mà tăng si mê. Hai thầy trò vẫn còn quỳ yên dưới chân Bồ Tát nước mắt rơi trên nền đá lạnh, họ cảm nhận rõ ràng rằng điều đáng sợ nhất trong tu hành không phải là sai mà là sai trong lúc tưởng mình đang đúng.

Kinh Sách Miễn Phí

  • Video kinh sách mp4 video
  • Audio kinh sách mp3 audio
  • Sổ tay kinh sách pdf books

Đời Sống Thiền Định

  • Thể dục đi bộ sáng05:00 - 07:00
  • Thiền trước khi làm07:10 - 07:30
  • Thiền trong khi ăn12:00 - 13:00
  • Trồng rau tỉa hoa16:00 - 16:30
  • Thiền trong khi ăn18:00 - 18:40
  • Thư giãn giải trí19:30 - 21:30
  • Thiền trước khi ngủ22:00 - 05:00

Quản Lý Kinh Sách

Thân Đẹp Trí Sáng

Đu đủ: làm chậm lão hóa.
Mít: sức khỏe mắt và da.
Bưởi: đốt cháy mỡ thừa.
Bơ: làm mờ nếp nhăn.
Mãng cầu: khỏe tinh thần.
Quýt: da chắc tươi trẻ.
Vú sữa: khỏe hệ tiêu hóa.
Dừa: giữ nước đẹp da.
Ổi: da chậm lão hóa.
Xoài: da mịn nhớ tốt.
Dâu tây: trị gàu mọc tóc.
Hồng: đẹp da sáng mắt.
Mận: bài tiết độc tố.
Chơm chơm: tóc óng ả.
Măng cụt: giảm hôi miệng.
Dưa hấu: da mịn tóc chắc.
Cam: ngăn rụng bạc tóc.
Nho: làm chậm lão hóa.
Chuối: tăng cường thị lực.

Ứng Dụng Chép Kinh

tu hue ma si me
Lập Trình Blogger
tu hue ma si me
Thiết Kế Github
tu hue ma si me
Bảo Mật G+ Site
tu hue ma si me
Quản Lý Youtube