Tỉnh Ngộ Chính Mình
Thần Quang, đi theo tôi đi theo tôi! Thần Quang Thần Quang, sư phụ đang kêu con chứ không phải thỏ con kêu con đâu, lại nằm mộng nữa rồi! Hả, sư phụ! Theo như lời con nói như trong mộng chỉ dẫn con đi theo hướng nam chắc có thể ngộ đạo! Sao hả, sư phụ kêu con đi khỏi chùa Long Pháp à? Chẳng phải sư phụ muốn con đi mà là thời cơ đã tới rồi, cần đi cuối cùng cũng phải đi thôi!
Con đi ra ngoài rồi mọi người sẽ kêu con là sư phụ! Con có còn nhớ không? Sao mắt con đỏ vậy? Thần Quang không nỡ rời xa sư phụ! Trên đời này có bữa tiệc nào mà không tàn, uổng công sư phụ dạy con đó, con lại nổi tánh trẻ con rồi! Sư phụ, xin người bảo trọng! Đứng lại đứng lại chưa... ngươi cả gan dám trộm đồ của lão gia!
Tội của người này xin để tôi chịu thay cho! Ai làm người đó chịu, bắt nó treo lên! Thí chủ, các vị đừng mê mờ bất giác nữa! Không phải chuyện của ngươi, tránh ra! Nữ thí chủ, đem đồ cô lấy trộm của họ trả lại đi! Nữ thí chủ, vì sao lại lưu lạc đến đất này? Tôi và gia đình mình chạy nạn tới đây, Cha tôi không may bị thương nặng, tôi nghe nói ở chùa Thiếu Lâm có gì bất lão ông thông hiểu Phật pháp, vì vậy một mình tôi lên đường đến xin ngài gia hộ cho gia đình!
Bất lão ông? Xin hỏi chùa Thiếu Lâm ở đâu vậy? Từ đây đi thẳng theo hướng nam! Nè nữ thí chủ, cô đừng có nghĩ quẩn! Tuy cô có làm sai một chút nhưng cũng đừng nên quở trách mình, chỉ cần biết sai mà sửa là được rồi! Chuyện về bất lão ông cũng chỉ là nghe nói, tôi cũng chẳng biết là nên đi hay không nên đi nữa!
Vậy là không đúng! Cô đã có lòng cầu Phật thì trước nhất phải có lòng tin mới có cơ hội đạt đến mục đích! Nè nè, cuộc đời của một con người chỉ có mấy chục năm thôi, trừ khi lúc trẻ không hiểu biết và khi già thể lực yếu đuối, trừ thêm thời gian ngủ nghỉ còn lại bất quá chỉ hơn một vạn ngày! Chúng ta tất phải nắm bắt lấy thời gian quý báu, làm nhiều việc thiện để bù đắp cho lỗi lầm!
Hả, nè cô bị sao vậy? Bị cháy rồi kìa... tôi dập tắt rồi! Quần áo của tôi đã khô rồi, hay để tôi thay lại đồ của mình! Sư phụ, cám ơn thầy! Tôi vốn là một cô gái phàm tục đi cùng sư phụ đến chùa Thiếu Lâm e rằng không tiện lắm, tôi đi trước đây, thầy hãy bảo trọng! Tên của tôi gọi là thỏ con. Thỏ con, A Di Đà Phật! Sư huynh ơi, hôm nay hình như trời lạnh hơn mấy hôm trước đó! Đúng vậy! Hay là hay là mình... cái gì? Đệ là muốn về sớm hả?
Tịnh Đức à, mai sáng sớm sư để đến đây châm thêm dầu vào đèn nha! Sư phụ sư phụ, quan trọng là phải ghi tên ông chủ Trầm Dương của tôi vào danh sách cúng 200 lượng bạc! Thí chủ công đức vô lượng! Tịnh Đức! Dạ có con! Vị thầy ở sau núi đó đã tỉnh dậy chưa? Con đã cho thầy ấy dùng cháo nóng rồi nhưng mà sức khỏe thầy ấy còn rất yếu!
Người này thành khẩn như vậy chắc muốn thỉnh giáo với Thánh tăng đó! Ngươi đã quỳ trong tuyết ba ngày ba đêm rồi! Có điều gì muốn cầu xin? Con xin đại sư an tâm cho con! Tâm con bất an hay sao? Tuy con dốc lòng cầu đạo nhưng có lúc tâm lại bất an! Đem tâm ra đây ta an tâm cho! Con không tìm ra cái tâm bất an của mình!
Ta đã an tâm cho con rồi đó! xin đại sư nhận con làm đệ tử! Con cầu pháp với ta sao không tỉnh ngộ chính mình trước! Nhược tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị. Nhược tri lai thế quả, kim sanh tác giả thì! Con đã quyết tâm chặt đứt cánh tay để cầu pháp, vậy còn gì mà không được chứ! Nay ta cho con pháp hiệu là Huệ Khả!
Trang KinhTừ Bi Không Phân
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Trước Mắt
Ông lão, cho hỏi đây là chỗ nào? Đối với ngươi thì đây là một nơi rất xa lạ, cho dù có nói ra ngươi có biết thì cũng như là không biết. Ông mới là không biết đó, đây là đất nước của tôi, sau này tôi sẽ là người kế thừ vương vị ở đây. Đối với sự việc trước mắt của mình ngươi cũng chưa hề nắm bắt, sự việc tương lai ngươi dám khẳng định sao?
Hận Thù
Oan hồn to gan, dám nương vào cơ thể của con người. Ta tới đây để báo thù. Hắn diệt cả vương triều, giết hết cả nhà ta. Thêm nửa giờ nữa thôi hắn sẽ giống như ta vậy. Nghiệp chướng, các ngươi giết qua giết lại như vậy tới chừng nào mới thôi chứ? Hóa giải hận thù chỉ có một cách là dùng tâm từ bi tha thứ cho kẻ khác.
Tự Chiếu
Pháp sư, phụ vương dặn đem viên minh châu này tặng cho ngài. Xin hỏi ba vị hoàng tử, ở trên đời này còn có vật gì quý giá hơn hạt minh châu này chăng? Viên minh châu này có thể chiếu sáng vạn vật trên đời, ở trên đời này không có bảo vật nào có thể so sánh với nó được, chỉ có đức hạnh của pháp sư đây mới có thể giữ được nó mà thôi. Còn nhị thái tử? Những gì tôi muốn nói đều bị vương huynh nói hết rồi. Ánh sáng bảo châu chỉ chiếu được người khác không thể tự chiếu.
Thiếu Chất
Ngươi nhìn ngoài cửa sổ có phải có nhiều việc đang suy nghĩ không? Không dám nghĩ không dám nghĩ. Pháp sư nhắm mắt ngồi thiền chẳng phải cũng có nhiều việc đang suy nghĩ sao? Quá khứ đã thành sự thật, tương lai không có gì đáng suy nghĩ, chỉ suy nghĩ bụng không no được đâu. Thức ăn chay tuy thanh đạm nhưng nếu ngày nào cũng như thế chỉ sợ thiếu chất dinh dưỡng suy nhược cơ thể.
Chủ Kiến
Một lạy được rồi. Ai kêu ngươi đi xuất gia? Kanan đại sư kêu con đi xuất gia. Một chút chủ kiến cũng không có, chẳng lẽ ngươi không tự phát tâm sao? Nói lại một lần nữa. Là tự mình con muốn xuất gia. Không biết tôn sư trọng đạo chút nào cả, tự mình chủ trương. Cho ngươi thêm một cơ hội nữa đó. Hả! Xem ra tánh ngươi đơn thuần có chút thiện căn, ta nhận ngươi làm đệ tử đó.
Phật Đạo
Cuối cùng thì đã làm xong. Sư phụ! Hả, rõ ràng là đã làm xong sao lại dở bỏ? Đệ tử ngu muội, tốn thời gian dài như vậy mới cất được thất để tự tu. Vậy cũng nói là cất xong sao! Nói cất xong rồi là không đúng, phải nói là tìm được rồi mới đúng. Phật đạo tu hành ở tại tâm.
Tùy Duyên
Tam thúc tuổi tác lớn như vậy, đối với việc vượt suối băng đèo đường xa vạn dặm con thấy rất là vất vả. Có thể không đi được không? Đây là ý trời. Như vậy thôi để cháu giúp cho, thông báo cho các chùa ở Trung Quốc tiếp đãi tam thúc. Tất cả tùy duyên thôi.
Bất Biến
Thầy biết cái gì chứ. Bây giờ tay thầy nắm thành quyền hay là quyền nắm thành tay? Lý này cũng giống như là trứng có trước hay là gà có trước. Trứng có trước. Không có gà thì làm sao có trứng được chứ... Không có trước sau, cả hai đều đúng, phải nhìn xem tạo hóa mà định. Con hiểu rồi. Ngươi lại hiểu nữa hả? Ngươi hiểu cái gì chứ? Đại sư nói là tất cả tùy duyên không nên chấp trước, kẻ bình thường tùy duyên tức biến, người ngộ đạo tùy duyên bất biến.
Ngồi Nằm
Cần nên biết Phật không có cái hình thái nhất định, và thiền cũng không phải là ngồi hay nằm. Các thầy chỉ biết ngồi thiền mà không hiểu vì sao lại phải ngồi thiền, như vậy vĩnh viễn không bao giờ kiến tánh. Vậy làm thế nào mới có thể kiến tánh? Tu tập từ trên căn bản. Thế nào là căn bản? Tâm là căn bản. Tội từ tâm sanh cũng từ tâm diệt, tất cả thiện ác đều do tâm mà có. Nếu ngay cả lý này mà cũng không thông hiểu chỉ hạ thủ công phu phiến diện bên ngoài thì thật là lãng phí thời gian. Lãng phí thời gian hả? Đại sư đại sư.
Cái Bóng
Bần tăng theo thuyền đến đây cũng là vì hoàng truyền Phật pháp. Đại sư đến thật đúng lúc. Trẫm từ lúc đăng cơ tới nay xây chùa tạo tượng, biên chép kinh sách, cúng dường vô số chúng tăng. Xin hỏi đại sư trẫm có công đức chăng? Không công không đức. Hả? Cũng giống như cái bóng của đồ vật, nói nó có nhưng trên thực tế lại không có.
Cố Chấp
Sư phụ à để con. Hổng cần đâu! Sư phụ à, thật ra sau này không cần ngày nào ngài cũng tới, có huynh đệ chúng con rồi sao sư phụ phải vất vả vậy chứ? Vì đại chúng mà cực khổ cũng là một kiểu tu tập, sự tu tập của con sau này sẽ giỏi hơn ta. Một niệm thiện cũng có thể thành Phật, nên nhớ quân tử cần phải không ngừng phấn đấu. Đó là thuyết của đạo nho mà! Thích đạo nho vốn là một nhà làm gì có phân biệt, điều quan trọng là tâm an lý đắc! Thần Quang, con không nên cố chấp!
Thống Khổ
Ta nghĩ không đâu, nếu may mắn một chút có thể bắn được con vật đang mang thai nữa! Thì đúng rồi, như vậy không phải là hai con đâu! Ta chỉ có thể bắn được một con, nhưng ta bắn con vật đó thì ngàn vạn chúng sanh sẽ được sống an lạc! là con gì vậy? Chính là anh! Là tôi à? Nếu tôi không sát sanh thì người khác cũng làm! Máu thịt thảm thê đủ vị ngon. Chung quy thống khổ hận khó bày. Tự hỏi nếu mình nơi chốn ấy. Ai dám cầm dao cắt tự thân.
Xông Phá
Sư phụ, người tự làm tổn thương mình đệ tử đau lòng lắm! Ta cứ tưởng rằng con là người không có cảm giác! Đệ tử biết sai rồi! Chúng ta là người tu hành ắt sẽ gặp tâm ma, Phật tâm kiên định mới xông phá được! Cảm ơn sư phụ đã chỉ dạy! Sư phụ, chúng ta về thôi. Con coi, ta còn đi được sao! Thế nào, con cổng ta chân có đau không? Dạ không đau!
Dùng Tâm
Sao ông đánh người rồi bỏ đi sao? Sư đệ! Sư huynh, huynh bị ông ta đánh cho điên rồi hả? Đừng nói nữa, ngôn ngữ khó có thể nói hết, chỉ có thể dùng tâm để cảm nhận thôi!
Là Duyên
Thiếu Lâm Tự. Sự đệ, chính là vị này. A Di Đà Phật. Bần tăng Minh Thiện là trụ trì của bổn tự. Từ tối hôm qua đến giờ hình như ông ấy không cử động đó! Nè, sư phụ của tôi đang nói chuyện với ông đó! Không được vô lễ! Nhìn dáng điệu của vị thí chủ này cũng là một cách tu tập khác! Ông ấy đã đến núi ở sau chùa của chúng ta chính là duyên Phật pháp, cứ để ông ấy ở đây tỉnh tu đi! Chúng ta đi thôi. Tịnh Nguyên, từ nay con phụ trách mang cơm cho vị thí chủ này! Dạ!
Trong Lòng
Ông ta nói cũng có lý đó! Hả? Hoàng thượng nên biết rằng Phật vốn không có thực chất mà chỉ tồn tại trong tâm, hoàng thượng đã hỏi Phật ở nơi nào nghĩa là trong lòng hoàng thượng vốn không có Phật thì lý có Phật từ đâu mà ra! Vậy ông ta không nên trả lời trẫm chính bản thân ông ta là ai ông ta cũng không biết!
Quan Sát
Võ công và văn tự cũng giống nhau, có mặt động và có mặt tịnh của nó! Thật ra những biểu hiện trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta như ăn cơm, ngủ nghỉ cũng không rời khỏi phạm vi đó! Quý vị muốn tham ngộ thiền cơ thì phải dụng tâm mà quan sát nó! Đưa tay ra, giơ chân lên cũng đều phải có ý thiện tồn tại!
Không Nói
Kẻ hiểu không nói, kẻ nói không hiểu! Huệ Khả, bây giờ ta đem y bát truyền cho con để làm tính vật truyền pháp, con chính là nhị tổ của thiền tông. 200 năm sau khi ta diệt độ, y bát truyền đến lục tổ không cần tiếp tục truyền nữa, khi đó pháp môn của thiền tông đã truyền đi khắp nơi. Nhưng mà người biết thì nhiều còn người thực hành thì ít, người thuyết đạo nhiều mà người ngộ đạo ít, kẻ thuyết lý nhiều mà người ngộ lý thì ít.