Phải Hợp Thời Cơ
Gần xa những kẻ bần nông, lấy làm oán ghét phú ông vô cùng, nhưng ông cũng chẳng ngại ngùng, mặc cho ai nói còn ông cứ làm.
Kể sao hết việc ông tham, ông tham tột bực trong làng của ông, vợ con còn phải bực lòng, bảo rằng ông chết sẽ không siêu hồn.
Thế mà chỉ có một hôm, ông đang sửa kiểng mấy bồn trước sân, bỗng đâu gió thổi qua thân, phú ông xây xẩm ngã lăn trước nhà.
Người nhà liền chạy tuôn ra, thấy ông bất tỉnh như là chết đi, khiêng ông vào gọi lương y, bảy ngày sau đó mạnh đi như thường.
Một hôm từ chốn tha phương, có nhà đạo sĩ lỡ đường ghé qua, tối trời đường hãy còn xa, xin ông cho nghỉ sáng ra khởi hành.
Thấy nhà đạo sĩ hiền lành, phú ông liền nhận lời xin ngủ nhờ, giống duyên phải hợp thời cơ, ngay trong đêm ấy chuyện trò lại qua.
Nhà sư mới hỏi phú gia, bịnh ông đã phát tuần qua nặng nề, thoảng như trong lúc nằm mê, chết luôn nay xác dưới mồ phải không?
Bao nhiêu của cải tiền nong, chẳng đem theo được một đồng trong tay, làm ra chẳng dám ăn xài, chết rồi bỏ lại mặc ai tiêu dùng.
Lòng tham lúc sống vô cùng, chết rồi tham ấy còn dùng vào đâu, chính mình mang tiếng hiểm sâu, của làm ra ấy nó đâu theo mình.
Xác thân nhứt định rã sình, của tiền nhứt định bỏ mình ra đi, kiếp trần đến phút chung qui, bạc tiền là thứ vô nghì phải chăng?
Vì tiền làm mất thiện căn, vì thân để kiếp trầm thăng muôn đời, giữ thân trái đạo thân rời, làm tiền phi pháp tiền rơi không còn.
Mỗi ngày tuổi thọ mỗi mòn, lòng tham trái lại ngày càng thêm tăng, càng tham càng nặng tội căn, chết rồi của bỏ nghiệp mang theo mình.
Nghiệp kia dẫn lộ tử sinh, lần này khổ gấp muôn nghìn lần qua, để lòng suy nghiệm kỹ ra, tánh tham hiện kiếp phải là ngu không?
Chi bằng mượn lớp bụi hồng, lấp đường sanh tử, vun trồng thiện căn, mượn sanh tử tạo Niết Bàn, lấy thân bùn tạo thân vàng dài lâu.
Phú ông nghe nói gật đầu, khen rằng lời ấy ngọc châu không bì, nhận mình đã quá mê si, già rồi mà chẳng hiểu gì sự tu.
Chỉ lo tiền bạc góp thu, không lo thần chết đến ru lúc nào, chớ chi được thức tỉnh mau, tội tham đâu đến đỗi cao ngất đầu.
Diêm Vương sắp bắt đi chầu, hôm nay mới được lời mầu đến tai, phú ông ngước mặt thở dài, trong lòng hối hận những ngày đã qua.
Nhà sư liền kể thêm ra, xin ông chớ tưởng tuổi già hết tu, thật tâm hướng thiện quày đầu, chỉ trong nhứt khắc được chầu Như Lai.
Ví dù sắp chết ngày mai, bữa nay hối ngộ liên đài cũng lên, tội do tâm nó tạo nên, thì là phước cũng tâm đền được ngay.
Tâm mê lạc cảnh trần ai, nếu như tâm giác Phật đài được qua, giác mê bất luận trẻ già, chỉ người giác được hay là còn mê.
Giác tu nhứt khắc Phật về, mê tu muôn thuở cũng là phàm phu, thế nên đồng một trường tu, người thì phát huệ kẻ ngu suốt đời.
Nhà sư vừa nói dứt lời, phú ông vừa cũng đồng thời phát tâm, bắt đầu mộ đạo huyền thâm, lợi danh gác bỏ chuyên tâm tu hành.
Bao nhiêu tiền của đã dành, đem ra bố thí nhơn sanh xa gần, vừa làm nuôi sống xác thân, vừa đi khuyên giải nhơn dân tu hiền.
Thôn quê cho đến thị thiền, nhờ ông mà tạo phước duyên rất nhiều, liền vào ở một buổi chiều, hào quang sáng rực trên lều phú ông.
Người gần thấy lạ đến trông, thì ra thấy xác phú ông đang ngồi, nhưng ông đã nhập tịch rồi, chấp tay vào ngực thân ngồi nghiêm trang.
Trên đầu phóng một hào quang, hào quang ấy rọi trên ngàn dậm cao, người gần xa xúm lại nhau, chấp tay quì xuống thì thào vái vang.
Trẻ già cùng một lời rằng, phú ông đã nhập Niết Bàn không sai, lời này thấu đến gái trai, lòng vừa cảm phục vừa quay đường lành.
Trang KinhÁnh Sáng Thời Cơ
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Phú Gia
Con làm một đại phú gia, giàu sang hơn cả gần xa trong vùng, đong ra chỉ có một thùng, lấy vào một giạ mà lòng chưa ưng.
Có Thể
Xưa đây như thế còn siêu, thì ai cũng có thể tiêu tội tình, đọa siêu gì cũng tại mình, giác tâm là Phật mê tình là ma.
Giác Ngộ
Phú ông xưa đã mê si, sau khi giác ngộ mê gì cũng tan, xưa kia con cũng phàm gian, nhờ tâm giác ngộ sen vàng được lên.
Chọn Đường
Lối đi rất có muôn đường, chọn đường đi tới Tây Phương kẻo lầm, con ơi ngọc ẩn khó tầm, đường chơn khó kiếm đạo tâm khó mò.
Giấc Mộng
Trời soi là phận ánh Trời, người không phí ánh sáng thời là ngoan, đã qua được giấc mộng tràng, gọi người chưa thức nào toan mong đền.
Thấy Rõ
Loạn tâm thấy việc loạn vào, thật ra thì có việc nào loạn đâu, xét cho thấy rõ đuôi đầu, vọng tâm là gốc khổ sầu chúng sanh.
Bất Tỉnh
Sấm đâu lại bỗng nổ vang, trẻ già bất tỉnh mê man xác hồn, tai bay họa gởi dập dồn, tài ba thế mấy cũng khôn ngăn ngừa.
Giúp Khó
Người khôn dìu dắt kẻ ngu, giàu thì giúp khó là tu thật lòng, giả tu thì có rất đông, thật tu lọc kỹ ra không mấy người.
Ngại Ngùng
Bị người tu dối lạm dùng, khiến cho bá tánh ngại ngùng đường tu, lâu rồi cửa đạo mờ lu, một con sâu bướm làm sầu nồi canh.
Khi Thở
Bỏ thân mấy lượt cũng đành, đường tu tuyệt đối hy sanh trọn đời, nhớ rằng khi thở một hơi, một câu niệm Phật đừng rời trong tâm.
Quả Kia
Một khi bến nước đến gần, tức thời thấy rõ toàn thân của mình, chớ cho xao lãng chơn tình, quả kia sẽ kết cho mình nay mai.
Lòng Mình
Lòng mình mình hiểu hơn ai, khỏi cần phải hỏi người ngoài làm chi, qui y mà được hành y, đạo nào cũng đắc quả chi cũng thành.
Đem Cho
Phật Trời hiểu rộng thấy sâu, người nên thành ý chớ âu làm trò, của mình một tý đem cho, giá hơn của cướp mấy kho xôi vàng.
Tùy Thời
Ở quê thì dụng lối quê, ở thành thì phải cần thuê lối thành, tùy thời hóa độ nhơn sanh, văn minh phải lấy văn minh độ người.
Bịnh Thuốc
Bịnh nào thuốc nấy cho hòa, y sư tùy chứng cho toa kẻo lầm, chúng sanh còn lắm chấp tâm, nếu không khéo độ sẽ làm mất duyên.
Chế Nhạo
Chớ nên chế nhạo một ai, khi mù ai cũng lấy tay mà rờ, chưa xem nên mới còn ngờ, thấy rồi đâu có bao giờ sanh nghi.
Vay Trả
Của vay thì phải trả lời, nay ăn một miếng mai thời trả hai, hiện thời chịu lắm nàn tai, tội nơi tiền kiếp đã vay quá nhiều.
Không Chờ
Đời tàn như giống gặp mưa, trả vay trước mắt không chờ đợi lâu, lưới Trời thưa chẳng lọt đâu, Tiên mà phạm giới cũng thâu lại phàm.
Biến Thiên
Tu vì muốn hết đầu thai, đạo vì cứu kẻ mê say mà truyền, dù không có cuộc biến thiên, cũng tu cho khỏi nghiệp duyên luân hồi.
Chớ Trễ
Cảnh vui còn cảnh nào bằng, bất sanh bất diệt Niết Bàn là đây, mau tu chớ trễ phút giây, mỏng đời như bóng xế tây non đài.
Nuôi Chí
Tình yêu nhơn loại không nguôi, bỏ thân thì chịu bỏ người thì không, luôn luôn nuôi chí đại đồng, bốn phương trời chỉ một lòng yêu thương.
Bí Truyền
Nếu ai cùng Phật một đường, tất là Phật cũng tùy phương giáo truyền, trẻ già nên ráng tu hiền, để nghe được Pháp bí truyền Thế Tôn.