Nỗi Khổ Trong Đời
Và khi con người bắt đầu sống chậm lại như vậy, họ cũng dần nhận ra thêm một điều rất thật. Đó là nhiều nỗi khổ trong đời thật ra đến từ việc mình luôn muốn mọi thứ phải theo ý mình. Ta muốn công việc luôn thuận lợi, ta muốn gia đình luôn hòa thuận, ta muốn sức khỏe lúc nào cũng tốt, ta muốn cuộc sống không có biến động. Nhưng cuộc đời hiếm khi đi đúng theo những điều con người mong muốn. Có những ngày mọi việc rất suôn sẻ nhưng cũng có những ngày chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng khiến mọi thứ trở nên rối rắm.
Có những năm cuộc sống rất thuận lợi nhưng cũng có những giai đoạn con người phải đối diện với nhiều khó khăn cùng một lúc. Ta từng gặp một người đàn ông làm nghề sửa xe. Cuộc sống của anh rất bình thường, ngày nào cũng quanh quẩn với chiếc tiệm nhỏ bên đường. Công việc không phải lúc nào cũng đông khách, có khi cả buổi chỉ sửa được một chiếc xe nhưng anh luôn giữ được một thái độ rất nhẹ nhàng.
Có lần ta hỏi rằng cuộc sống như vậy có khi nào anh cảm thấy chán nản không? Anh chỉ cười và nói rằng trước đây anh cũng từng lo rất nhiều. Thấy người khác làm ăn lớn, thấy bạn bè có công việc ổn định hơn, anh cũng từng nghĩ rằng cuộc đời mình không may mắn. Nhưng rồi một lần anh bị bệnh, phải nằm viện gần một tháng. Khi nằm trong bệnh viện, nhìn thấy nhiều người bệnh nặng hơn mình rất nhiều, anh mới hiểu rằng chỉ cần còn sức khỏe để làm việc, còn có thể tự đi đứng, tự kiếm tiền nuôi gia đình thì cuộc sống của mình đã là may mắn rồi.
Từ sau lần đó, anh không còn so sánh cuộc đời mình với người khác nữa. Khách đến thì sửa xe, hết khách thì ngồi nghỉ. Chiều về ăn cơm với vợ con, tối ngủ một giấc yên là anh thấy đủ. Có thể với người khác cuộc sống ấy rất bình thường, nhưng với anh đó là một cuộc sống nhẹ nhàng. Thật ra trong cuộc đời này có rất nhiều người chỉ sau khi đi qua một biến cố mới hiểu ra điều giống như vậy. Trước đây họ luôn nghĩ rằng phải có nhiều hơn nữa thì mới hạnh phúc.
Nhưng sau đó họ mới nhận ra rằng nếu lòng mình luôn so sánh, luôn muốn hơn người khác thì dù có nhiều đến đâu cũng khó mà cảm thấy đủ. Ngược lại, khi con người biết dừng lại đúng lúc, biết nhìn vào những gì mình đang có thì cuộc sống lại trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Phật pháp thường nhắc rằng hạnh phúc không nằm ở việc mình có bao nhiêu mà nằm ở cách mình nhìn những gì mình đang có. Có người rất giàu nhưng lòng luôn bất an, có người cuộc sống giản dị nhưng tâm lại rất an nhiên.
Sự khác nhau ấy không nằm ở hoàn cảnh mà nằm ở cách tâm mình tiếp nhận cuộc đời. Khi con người hiểu được điều đó, họ sẽ dần bớt tranh hơn thua. Không phải vì họ yếu đuối mà vì họ hiểu rằng cuộc đời ngắn hơn mình tưởng. Thay vì dùng thời gian để so sánh với người khác, họ dùng thời gian để sống tử tế hơn với những người bên cạnh. Thay vì giữ trong lòng những điều khiến mình nặng nề, họ học cách buông bớt.
Và khi buông bớt được như vậy, tâm con người sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn từng ngày để rồi một lúc nào đó khi nhìn lại cuộc đời mình, họ sẽ nhận ra rằng điều quý giá nhất không phải là mình đã hơn được bao nhiêu người mà là mình đã sống những ngày tháng ấy với một tâm bình an và một lòng nhẹ nhõm. Nhưng trong cuộc đời này, điều khiến con người tiếc nuối nhất thường không phải là mình đã thất bại bao nhiêu lần mà là những điều đáng quý đã từng ở rất gần nhưng mình lại không nhận ra.
Khi còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng sức khỏe là điều hiển nhiên. Sáng thức dậy đi làm, tối về nghỉ ngơi, mọi thứ diễn ra rất bình thường. Nhưng đến khi thân thể bắt đầu yếu đi, chỉ cần bước vài bước cũng thấy mệt, chỉ cần một đêm mất ngủ cũng thấy người rã rời. Lúc ấy mới hiểu rằng những ngày khỏe mạnh trước đây thật ra là một phước lớn. Có những người khi còn sức thì luôn nói rằng mình bận, bận làm ăn bận công việc bận lo cho tương lai.
Nhưng khi bệnh rồi, thời gian xuất ly trở nên rất nhiều. Lúc ấy họ mới nhận ra rằng những điều mình từng trì hoãn thật ra mới là điều quan trọng. Một cuộc điện thoại hỏi thăm cha mẹ, một buổi chiều ngồi nói chuyện với con cái, một bữa cơm ăn chậm rãi cùng gia đình. Những điều ấy trước đây mình luôn nghĩ rằng có thể làm sau, nhưng cuộc đời nhiều khi không cho con người quá nhiều cơ hội để làm lại những điều đã bỏ lỡ.
Ta từng nghe một người đàn ông nói rằng điều khiến ông buồn nhất khi nằm viện không phải là cơn đau mà là khi nghĩ rằng trước đây mình đã quá ít thời gian dành cho gia đình. Khi còn khỏe thì chạy theo công việc, nghĩ rằng phải kiếm thêm một chút nữa thì cuộc sống sẽ tốt hơn. Nhưng đến lúc nằm trên giường bệnh, ông mới hiểu rằng điều khiến mình ấm lòng nhất lại chính là khi thấy người thân ngồi bên cạnh.
Những lúc như vậy, con người mới thật sự hiểu ra một điều rằng cuộc đời này không dài như mình tưởng. Khi còn trẻ, ta nghĩ rằng mình có rất nhiều năm phía trước, nhưng năm tháng trôi qua rất nhanh, chỉ cần ngoảnh lại một chút thôi đã thấy tóc bắt đầu bạc, cha mẹ bắt đầu già, con cái cũng đã lớn lên. Có những điều nếu không làm khi còn cơ hội, sau này muốn làm lại cũng không còn dễ nữa. Chính vì vậy mà người hiểu đạo thường nhắc mình sống tỉnh thức hơn một chút.
Không phải là bỏ hết công việc để đi tìm sự yên tĩnh mà là sống giữa cuộc đời. Nhưng biết dừng lại đúng lúc, biết khi nào cần cố gắng, biết khi nào cần nghỉ ngơi, biết khi nào nên buông xuống những điều khiến tâm mình nặng nề. Bởi vì nếu con người cứ sống mãi trong sự vội vàng, đến một ngày khi thân thể buộc mình phải dừng lại, lúc ấy mới bắt đầu suy nghĩ thì có khi đã muộn. Có một câu nói rất thật rằng khi còn trẻ người ta thường đánh đổi sức khỏe để kiếm tiền nhưng đến khi có tuổi, người ta lại dùng tiền để mong tìm lại sức khỏe.
Vòng lập ấy đã xảy ra với rất nhiều người trong cuộc đời này. Nhưng nếu hiểu sớm hơn một chút, con người có thể sống cân bằng hơn, vẫn làm việc vẫn lo cho cuộc sống nhưng không quên chăm sóc thân tâm của mình. Bởi vì nếu thân khỏe và tâm an thì cuộc sống dù giản dị cũng vẫn có niềm vui. Ngược lại, nếu tâm lúc nào cũng căng thẳng thì dù có nhiều điều kiện vật chất cũng khó mà cảm thấy nhẹ lòng.
Và đến một lúc nào đó khi nhìn lại quãng đường mình đã đi qua, con người sẽ dần hiểu rằng điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là mình đã đạt được bao nhiêu thứ mà là trong suốt những năm tháng ấy mình có giữ được một tâm bình an hay không. Bởi vì khi tâm bình an, con người sẽ biết trân trọng từng ngày còn được sống, từng người còn được gặp và từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng rất thật của cuộc đời.
Và đến cuối cùng, sau tất cả những điều đã trải qua trong cuộc đời, nhiều người mới dần hiểu ra một sự thật rất giản dị. Cuộc đời không phải là một cuộc chạy đua để xem ai đi nhanh hơn, ai đứng cao hơn hay ai có nhiều hơn. Cuộc đời thật ra chỉ là một hành trình ngắn ngủi, nơi mỗi người học cách sống sao cho tâm mình bớt nặng nề bớt hối tiếc. Có những người phải đi qua bệnh tật mới hiểu sức khỏe quý giá thế nào. Có những người phải đi qua mất mát mới hiểu tình thân quan trọng ra sao. Có những người phải đi qua rất nhiều thăng trầm mới hiểu rằng sự bình an trong lòng mới là điều đáng giữ nhất.
Khi còn trẻ ta thường nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở phía trước ở những mục tiêu lớn hơn, ở những điều mình chưa đạt được. Nhưng khi bước đi đủ lâu trên con đường đời, con người mới nhận ra rằng hạnh phúc thật ra nằm ngay trong những điều rất gần. Một thân thể còn đủ sức để bước đi, một mái nhà còn có người thân chờ đợi, một buổi tối có thể nằm xuống ngủ mà lòng không quá lo lắng. Những điều ấy tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đó lại chính là phước báo lớn của một đời người.
Vì vậy, nếu hôm nay con còn khỏe, hãy biết trân trọng thân thể của mình. Nếu hôm nay con còn có gia đình bên cạnh, hãy dành cho họ nhiều sự yêu thương hơn. Và nếu hôm nay cuộc sống còn cho con cơ hội để sống, hãy sống sao cho lòng mình nhẹ nhàng hơn một chút mỗi ngày. Bởi vì đến cuối cùng điều khiến con người bình an khi nhìn lại cuộc đời không phải là mình đã có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu danh vọng mà là trong suốt những năm tháng ấy mình đã sống với một tấm lòng như thế nào.
Có giữ được sự tử tế hay không? Có biết yêu thương những người bên cạnh hay không và có giữ được một tâm bình an giữa những đổi thay của cuộc đời hay không? Nếu làm được như vậy thì dù cuộc đời có lúc thăng lúc trầm, dù thân thể có lúc khỏe lúc yếu, con người vẫn có thể bước đi qua mọi đoạn đường của cuộc sống với một tâm vững vàng và nhẹ nhõm. Để rồi khi nhìn lại chặn đường đã đi qua, ta có thể mỉm cười và hiểu rằng điều quý giá nhất mà mình giữ được trong suốt cuộc đời này chính là sự bình an trong tâm mình.
Trang KinhTừ Bi Không Phân
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Mong Manh
Trong cuộc đời này có một điều mà nhiều người chỉ khi bước vào những ngày đau ốm mới thật sự hiểu ra. Đó là khi thân thể không còn khỏe mạnh, khi từng cơn đau âm thầm kéo đến, khi đêm xuống mà giấc ngủ cũng trở nên chập chờn con người mới bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự mong manh của thân này. Lúc còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng cuộc đời còn rất dài, thời gian còn rất nhiều nên ít khi dừng lại để chăm sóc tâm mình.
Thường Hỏi
Có nhiều Phật tử thường hỏi rằng khi đau ốm, khi thân bệnh nên niệm gì cho đúng? Thật ra không cần quá nhiều câu phức tạp. Có hai câu niệm rất đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc. Rất nhiều người đã giữ trong những ngày bệnh tật và cảm nhận được sự an ổn trong lòng. Câu niệm thứ nhất là nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Đây là danh hiệu của Đức Phật Dược Sư vì Phật tượng trưng cho sự chữa lành và ánh sáng thanh tịnh.
Danh Hiệu
Nhưng khi nói đến hai câu niệm này, nhiều người thường hỏi rằng vì sao khi đau bệnh lại nên xưng danh hiệu của hai vị này? Thật ra trong Phật pháp, mỗi danh hiệu của một vị Phật hay một vị Bồ Tát đều mang theo một ý nghĩa rất sâu xa, không phải chỉ là gọi tên mà là để nhắc tâm mình quay về với những phẩm hạnh mà các ngài đã thực hành.
Học Sống
Khi kiên trì giữ tâm trong câu niệm, con sẽ dần nhận ra rằng dù cuộc đời có những lúc khó khăn, dù thân thể có những ngày đau yếu nhưng bên trong con vẫn có thể tìm thấy một nơi rất yên. Và đôi khi chính từ những ngày bệnh tật ấy, con người lại học được cách sống sâu sắc hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, biết yêu thương những người bên cạnh nhiều hơn và biết quay về với con đường bình an của tâm mình.
Vô Thường
Những điều ấy trước đây anh từng nghĩ rằng có thể làm sau. Nhưng khi bệnh đến anh mới hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng cho mình nhiều thời gian như mình tưởng. Đó chính là điều mà Phật pháp thường nhắc đến, sự vô thường của thân người. Không ai khi đang khỏe mạnh nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ nằm xuống vì bệnh. Không ai khi đang thành công nghĩ rằng có lúc mình sẽ yếu đi. Nhưng cuộc đời vốn là như vậy, không ai có thể chắc chắn rằng ngày mai sẽ giống hôm nay.
Biến Cố
Có khi con người phải đi qua một biến cố như vậy mới hiểu được điều đơn giản nhất của cuộc sống. Rằng sức khỏe quan trọng hơn danh vọng, rằng sự bình an trong gia đình quý hơn những cuộc tranh hơn thua ngoài xã hội. Vì vậy, người hiểu đạo thường không chờ đến khi bệnh mới bắt đầu suy nghĩ. Họ học cách sống chậm lại khi còn khỏe, họ học cách bớt nóng giận bớt hơn thua bớt chạy theo những điều khiến tâm mình mệt mỏi.
Sống Chậm
Những điều ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng đối với những người đã từng trải qua bệnh tật, đó lại là những điều rất quý giá. Bởi vì khi thân thể yếu đi, con người mới hiểu rằng không phải lúc nào mình cũng có thể sống nhanh như trước. Và cũng chính lúc ấy, nhiều người bắt đầu học cách sống chậm lại. Sống chậm để lắng nghe chính mình, sống chậm để hiểu người thân của mình hơn, sống chậm để không để những điều nhỏ nhặt làm tâm mình nặng nề.
Nhìn Lại
Có người thay đổi sau một lần bệnh nặng, có người thay đổi sau khi mất đi một người thân, có người thay đổi sau khi đi qua những năm tháng quá mệt mỏi vì cuộc sống. Những lúc như vậy, con người mới thật sự dừng lại và nhìn lại chính mình. Trước đây ta từng nghe một câu chuyện của một người đàn ông làm trong ngành xây dựng. Khi còn trẻ, anh làm việc rất cực, suốt ngày ở công trường nắng gió bụi bặm.
Không Đáng
Và khi con người bắt đầu nhìn cuộc đời chậm lại như vậy họ sẽ nhận ra thêm một điều nữa, đó là rất nhiều điều mình từng lo lắng thật ra không đáng để mình phải mang nặng trong lòng lâu đến thế. Có những chuyện khi xảy ra ta nghĩ rằng đó là điều rất lớn. Một lời nói của ai đó, một lần làm ăn không thuận, một mối quan hệ không như ý. Lúc ấy tâm mình nặng trĩu, cứ suy nghĩ mãi, đêm nằm xuống cũng không yên.