Ngã Rồi Tự Đứng

Thử nhìn lại xem từ bao giờ bạn đã không còn phản ứng dữ dội như trước, từ bao giờ bạn đã biết lắng nghe thay vì tranh cãi, từ bao giờ bạn đã biết thở một hơi để dập tắt cơn sân đang bùng lên, từ bao giờ bạn đã biết đứng ở vị trí của họ để hiểu lý do họ đau? Không phải tự nhiên bạn có những điều đó, đó là kết quả của vô số lần bạn ngã rồi tự đứng dậy, kết quả của vô số lần bạn muốn bỏ cuộc rồi lại chọn tiếp tục, kết quả của vô số trận mâu thuẫn mà bạn trưởng thành hơn sau mỗi lần.

Người căn tu giữa gia đình không phải chiến đấu với người thân, bạn đang chiến đấu với nghiệp cũ của chính bạn. Nghiệp từng khiến bạn phản ứng như họ khi chưa tỉnh, và điều kỳ lạ là bạn không biết mình mạnh đến mức nào cho đến khi gia đình cho bạn những bài học không nhẹ chút nào. Bạn đi qua từng tiếng nói khó nghe, từng lời trách vô lý, từng trận giận dữ như một người đang bước giữa rừng đầy gai.

Nhưng bàn chân vẫn tiếp tục vì hiểu rằng chỉ có đi qua bạn mới thoát ra, gia đình không phải nơi tệ chỉ là đó là nơi nghiệp chín nhiều nhất. Nghiệp chín thì phải rơi, nghiệp rơi thì phải đau, nhưng đau rồi bạn mới thấy nguồn năng lượng ẩn sâu trong mình. Có những người căn tu suốt cả đời chỉ mong được bình yên, vậy mà càng mong càng thấy đời mình nghiêng ngã. Có người hỏi, tại sao càng tu mà cuộc sống càng nhiều thử thách, tại sao càng hướng thiện càng bị đời vùi dập?

Câu trả lời không nằm trong kinh sách cao xa mà nằm ngay trong chính hơi thở của bạn lúc này, bởi vì người căn tu không đi con đường dễ. Người căn tu đi con đường của nghiệp lực và thức tỉnh, mỗi biến cố đến không phải để đánh gục bạn mà để mở ra một tầng mới trong nhận thức. Có khi bạn đau đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng qua một đêm lòng bạn lại dịu xuống như thể có một bàn tay vô hình đặt lên vai nhắc bạn rằng con còn một đoạn đường phải đi, con chưa thể dừng lại.

Và kỳ lạ thay, càng đi bạn càng bớt quan tâm đến lời người đời. Trước đây bạn dễ tổn thương, dễ chạnh lòng, dễ cảm thấy mình bị hiểu lầm nhưng rồi bạn nhận ra một điều. Sự bình yên thật sự không nằm ở việc người ta nghĩ gì về bạn mà nằm ở việc bạn chấp nhận chính mình sâu đến đâu. Những người căn tu thường sống nội tâm, họ im lặng không phải vì yếu đuối mà vì họ hiểu sự ồn ào không cứu được ai kể cả chính họ.

Họ chọn lui vào bên trong chọn lắng nghe tiếng động nhỏ nhất của tâm, họ hiểu rằng chỉ khi tâm vững đời mới an, và cũng chỉ người căn tu mới hiểu cảm giác này. Lắm lúc đang cười lòng lại nhói vô cớ, lắm lúc đang nói chuyện tâm lại trống rỗng kỳ lạ, lắm lúc đang rất mạnh mẽ chỉ một câu nói cũng đủ khiến tâm rơi vào tỉnh lặng khó tả. Không phải bạn bất thường không phải bạn yếu đuối, đó là dấu hiệu nội tâm đang lọc rửa.

Khi nghiệp cũ trồi lên, cảm xúc của bạn giống như mặt hồ bị gió thổi mạnh đục lắm loạn lắm không nhìn thấy gì. Nhưng khi bạn chịu ngồi yên chịu thở chịu quan sát, mặt hồ ấy lại trở về phẳng lặng. Và khi nó lặn, bạn soi thấy chính mình rõ hơn bao giờ hết. Người căn tu luôn có một nỗi buồn sâu nhưng là nỗi buồn của sự thức tỉnh, bạn buồn không phải vì thất bại mà vì nhìn thấy bản chất của đời, bạn cô đơn không phải vì thiếu người bên cạnh mà vì tâm bạn đã đi xa hơn những điều tầm thường.

Và bạn mệt không phải vì yếu mà vì bạn đang chuyển hóa, chuyển hóa bao giờ cũng đau. Cái cây lớn lên phải xé bỏ, cánh bướm muốn bay phải rách kén. Người căn tu muốn bước sang một đời sống tâm linh an tĩnh cũng phải đi qua những ngày lòng như dầm đâm. Bạn không say, bạn không vô phước, bạn đang đi đúng hành trình của mình. Hãy để những ngày mệt mỏi trôi qua như đám mây đen, chúng không đến để ở lại chúng đến để trời quan hơn.

Trang Kinh

Thành Viên Chép Kinh

Github blogger miễn phí 100%
Kinh sách mp4 mp3 pdf text img
Khai thác 100 công cụ bảo mật

Truyền Bá Kinh Sách

5.6
Nội dung
100
Tiềm năng
100
Đơn giản
100
Chính xác
100
nga roi tu dung

Tu giữa gia đình nơi thử thách khốc liệt nhất của người căn tu. Thưa quý vị, người ta hay nói tu ở chùa mới khó vì phải giữ nhiều giới nhiều khuôn phép, nhưng thật ra cái khó nhất của đời căn tu lại nằm ngay trong nhà mình, ngay trong những người ta thương nhất, ngay trong những mối quan hệ mà mình không thể trốn không thể né cũng không thể đội. Ở chùa ai cũng giữ ý cũng nhẹ nhàng cũng biết mà nương nhau, còn trong gia đình người ta dễ nói lời tổn thương nhau nhất dễ bộc lộ cái ngã nhất, và cũng dễ quên rằng trước mặt mình là một con người đang tổn thương chứ không chỉ là một vai trò cha mẹ vợ chồng con cái.

nga roi tu dung

Nhưng cũng chính vì thế mà gia đình lại trở thành đạo tràng lớn nhất, mỗi lời nặng nhẹ của người thân biến thành một tiếng chuông cảnh tỉnh, mỗi lần bị chỉ trích vô cớ lại giống một bài học về bản ngã, mỗi lần bạn muốn bỏ đi nhưng vẫn ở lại đó là một lần bạn chiến thắng chính mình. Đạo không nằm ở nơi yên tĩnh, đạo nằm ở chỗ ồn ào mà tâm vẫn đứng vững. Người căn tu mà trốn khỏi gia đình để tìm sự bình yên thì cũng giống như một người tập võ chỉ đứng đánh vào không khí, không có đối kháng thì làm sao tiến bộ.

nga roi tu dung

Tu là thấy chứ không phải sửa người khác, sự trưởng thành nằm ở chỗ vẫn đối xử tử tế dù người ta không hiểu mình, vẫn chọn mềm dù bị xem là yếu, vẫn chọn thiện dù có lúc nội tâm muốn bỏ mặt mọi thứ. Có người trải qua nửa đời tu chỉ để nhận ra một điều, càng trưởng thành về tâm càng ít muốn tranh giành đúng sai với người thân vì bạn hiểu rồi, mỗi người là một nghiệp lực. Bạn giải thích một câu nhưng nghiệp trong họ không cho họ nghe, bạn nhịn một câu nhưng nghiệp trong bạn bắt bạn phải học.

nga roi tu dung

Họ không biết rằng im lặng của bạn không phải yếu đuối mà vì bạn đã nhìn sâu hơn nỗi nóng giận nhất thời. Bạn chọn đáp lại bằng sự trầm chứ không bằng sự bộc phát nhưng đâu phải ai cũng đủ tỉnh để hiểu điều đó. Có người nói sao tu mà còn buồn, tu rồi sao còn tổn thương? Họ không hiểu rằng người căn tu nhạy cảm hơn người bình thường ở một mức độ rất khó diễn tả. Bạn không đau vì lời nói mà đau vì nhìn thấy bản chất phía sau, lời nói đó bạn đau vì hiểu được con người ấy đang bị nghiệp của họ dẫn dắt, bạn đau vì thấy sự vô minh của người mình thương.

nga roi tu dung

Nhưng họ đâu biết rằng người tu cũng chỉ là con người có trái tim có phúc yếu lòng có khoảnh khắc muốn gục xuống mà không ai cho phép, người căn tu sống giữa gia đình nhiều khi giống như một ngọn nến cháy trong gió, ban ngày phải làm tròn bổn phận ban đêm mới dám thở dài một chút trải lòng một chút. Nhưng chính những đêm đó lại là lúc bạn soi vào mình sâu nhất, thấy mình đã trưởng thành thế nào trong chính những trận bão do gia đình tạo ra.

nga roi tu dung

Sự mệt mỏi ẩn ra sau nụ cười của cha, sự cô đơn giấu trong sự mạnh mẽ của mẹ, nỗi bất an của anh chị và những vòng nghiệp đang trói buộc từng thành viên. Người căn tu không chỉ nhìn người thân như những người sống cùng mình mà nhìn họ như những linh hồn đang loay hoay tìm đường. Bạn thương họ bằng một kiểu thương không nói được thành lời, không phải thương vì họ là gia đình mà thương vì họ cũng đang khổ như bạn, chỉ khác là họ không biết.

nga roi tu dung

Vì sự thật đôi khi là thứ không ai muốn nghe, thả một lời đúng vào một tâm sai lời đó sẽ trở thành mũi dao. Vậy nên người căn tu càng sống giữa gia đình càng phải rèn sự khéo léo, khéo mà không giả tỉnh mà không lạnh hiểu mà không phán xét nhẫn mà không chịu đựng đến mức tan vỡ. Bạn học cách giữ một khoảng cách vô hình vừa đủ để không bị cuốn vào drama, vừa đủ để không bị xem là vô trách nhiệm. Bạn ở bên cạnh nhưng không dính mắc, bạn lắng nghe nhưng không cuốn theo, bạn thấu hiểu nhưng không ôm hết vào lòng.

nga roi tu dung

Và khi cách nhìn thay đổi khổ đau giảm đi một nửa, không phải vì họ bớt gây khổ mà vì bạn không còn phản ứng theo lối cũ. Có những lúc người căn tu trong gia đình cảm thấy mình đang sống trong hai thế giới, một thế giới ồn ào đầy kỳ vọng đầy trách nhiệm đầy những cuộc đối thoại không bao giờ đi đến đâu, và một thế giới bên trong nơi bạn đối thoại với chính mình nơi bạn nhìn mọi việc theo góc độ tâm linh nhân quả chuyển hóa.

nga roi tu dung

Sự cô đơn của người căn tu không nằm ở việc thiếu người mà ở việc thiếu sự đồng điệu, và rồi bạn nhận ra người căn tu sinh ra để hiểu người khác trước khi được hiểu, sự hiểu mình sẽ đến sau ở thì tương lai. Khi nghiệp của bạn đủ, sự thấu mình cũng sẽ đến nhưng không phải từ gia đình mà từ những linh hồn cùng tận số bạn gặp trên hành trình tu tập. Gia đình là nơi bạn học bài học về sự buông, còn bạn bè tri kỷ là nơi bạn được thở. Có những thời điểm người căn tu rất muốn dứt ra khỏi gia đình để giữ tâm mình nguyên vẹn, nhưng chỉ cần đi một vài ngày bạn lại nhớ.

nga roi tu dung

Người căn tu thật sự không bỏ qua cảm xúc, họ nhận ra nó nhìn nó rồi học cách buông nó đúng lúc. Nhưng giữa gia đình nơi va chạm dồn dập, bài học ấy khó gấp trăm lần. Tu giữa núi rừng ai cũng làm được, tu giữa những người khiến ta tổn thương mới là độ khó max level, và có một sự thật làm nhiều người đau nhưng lại đúng đến rát lòng. Gia đình là nơi nghiệp cũ trồi lên rõ nhất, không phải kẻ lạ không phải người ngoài mà chính người thân mới là người khiến bạn trả nghiệp nhanh nhất.

nga roi tu dung

Và có lúc bạn tự hỏi tại sao mình phải học những bài khó như vậy? Sao người khác có vẻ sống nhẹ nhàng mà mình lại gánh quá nhiều? Nhưng nếu bạn nhìn thật sâu, bạn sẽ nhận ra một sự thật mà người ngoài không hiểu. Người căn tu không chọn bài học bài học chọn họ, không phải vì họ đặc biệt mà vì tâm họ đủ nhạy để thấy những điều mà người khác không thèm để ý, không phải vì họ giỏi chịu đựng mà vì họ buộc phải trưởng thành nhanh hơn để cân bằng chính mình, không phải vì họ muốn làm người hiền giữa gia đình mà vì họ quá mệt với những hệ lụy của sự hơn thua.

nga roi tu dung

Có lúc bạn muốn nổi giận để giải tỏa, muốn bùng lên để được như bao người nhưng rồi bạn nhìn lại, một cơn giận có thể phá sự tu tập mà bạn dày công xây dựng suốt thời gian dài, một lời nói thiếu tỉnh táo có thể đốt cháy những cố gắng bao năm, một lần buông lung có thể kéo bạn trở lại vũng bùng cũ. Người căn tu giữa gia đình vì thế mới khó, khó ở chỗ luôn phải chiến thắng chính mình chứ không phải chiến thắng ai khác, và đôi khi sự im lặng của bạn khiến người khác tưởng bạn yếu nhưng thật ra bạn lại mạnh theo một cách mà người ngoài không thể đo lường.

nga roi tu dung

Và cuối cùng bạn sẽ nhận ra một điều rất đẹp, người căn tu không đi nhanh họ đi sâu, không đi để hơn người họ đi để đủ đầy chính mình, không đi để chứng tỏ họ đi để trở về. Nếu bạn còn đau nghĩa là bạn còn đang đi, nếu bạn còn mệt nghĩa là bạn còn đang chuyển hóa. Và nếu bạn còn lắng nghe được những lời này, nghĩa là tâm bạn vẫn đang mở chưa từng đóng lại, dù đời có vùi bạn bao nhiêu lần. Bạn không cô đơn trên con đường căn tu, bạn chỉ đang đi trước một chút so với người khác.

Kinh Sách Miễn Phí

  • Video kinh sách mp4 video
  • Audio kinh sách mp3 audio
  • Sổ tay kinh sách pdf books

Đời Sống Thiền Định

  • Thể dục đi bộ sáng05:00 - 07:00
  • Thiền trước khi làm07:10 - 07:30
  • Thiền trong khi ăn12:00 - 13:00
  • Trồng rau tỉa hoa16:00 - 16:30
  • Thiền trong khi ăn18:00 - 18:40
  • Thư giãn giải trí19:30 - 21:30
  • Thiền trước khi ngủ22:00 - 05:00

Quản Lý Kinh Sách

Thân Đẹp Trí Sáng

Đu đủ: làm chậm lão hóa.
Mít: sức khỏe mắt và da.
Bưởi: đốt cháy mỡ thừa.
Bơ: làm mờ nếp nhăn.
Mãng cầu: khỏe tinh thần.
Quýt: da chắc tươi trẻ.
Vú sữa: khỏe hệ tiêu hóa.
Dừa: giữ nước đẹp da.
Ổi: da chậm lão hóa.
Xoài: da mịn nhớ tốt.
Dâu tây: trị gàu mọc tóc.
Hồng: đẹp da sáng mắt.
Mận: bài tiết độc tố.
Chơm chơm: tóc óng ả.
Măng cụt: giảm hôi miệng.
Dưa hấu: da mịn tóc chắc.
Cam: ngăn rụng bạc tóc.
Nho: làm chậm lão hóa.
Chuối: tăng cường thị lực.

Ứng Dụng Chép Kinh

nga roi tu dung
Lập Trình Blogger
nga roi tu dung
Thiết Kế Github
nga roi tu dung
Bảo Mật G+ Site
nga roi tu dung
Quản Lý Youtube