Làm Thiện Tạo Nghiệp
Thưa quý vị, phần này là lúc Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu chỉ dạy cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về bốn điều cấm kỵ trong tu hành, mà điều thứ nhất chính là làm việc thiện mà thật ra đang tạo nghiệp. Nghe qua thì mâu thuẫn nhưng trong đạo những điều trái tai mới chính là cửa mở của trí tuệ, nếu chúng ta không chịu nhìn sâu vào tâm rất dễ lầm lẫn giữa thiện nghiệp và thiện tướng, giữa cái thấy Phật và cái thấy của bản ngã.
Bồ Tát chậm rãi nói giọng ngài vang như tiếng chuông sớm, chư tăng chư ni cư sĩ tu hành ở đời này ai cũng nói làm việc thiện tu phước giữ giới hành bố thí tụng kinh niệm Phật, nhưng nếu động cơ bên trong không thanh tịnh thì dù việc ấy mang dáng thiện vẫn là tạo nghiệp. Vì sao? Vì cái nhân trong tâm mới là hạt giống còn hành vi bên ngoài chỉ là cái bóng. Thầy Chí Minh nghe mà run lên, thầy hỏi bạch Bồ Tát làm thiện là tốt tại sao lại thành tạo nghiệp ạ?
Bồ Tát mỉm cười, nếu con đem một nắm hạt giống gieo xuống đất nhưng trong đó lẫn cả hạt thối thì cây mọc lên có ra trái lành hông? Thiện mà có tâm cầu danh có tâm so đo có tâm kiêu mạng thì thiện ấy đã mang mầm ác, cái nguy là ở chỗ đó. Rồi ngài giảng tiếp, có người bố thí tiền của nhưng trong lòng là để người khác khen là Phật tử giàu lòng từ bi, có người tụng kinh niệm Phật nhưng không vì cầu giải thoát cho chúng sanh mà là để cầu phước cho bản thân cầu an cầu đắc lực cầu thần thông, lại có người giữ giới thật nghiêm nhưng tâm thì nghĩ mình hơn người khinh rẻ kẻ khác. Ba hạng người ấy bề ngoài tu thiện mà bên trong tích nghiệp.
Thưa quý vị, nghe tới đây thầy phải dừng lại mà nói thật, đây chính là căn bệnh lớn nhất của người tu thời nay. Chúng ta có thể thuộc kinh có thể làm việc thiện nhưng nếu tâm chưa thuần thiện ấy chỉ là cái áo khoác, Phật Pháp không phải là sân khấu để mình diễn vai hiền mà là nơi mình trút bỏ cái ta hiền, nếu còn thấy ta đang làm thiện ta đang tu thì ta đó chính là gốc của sinh tử. Bồ Tát nhìn hai thầy trò rồi nói, người đời làm ác còn dễ cứu vì họ biết mình ác còn người tu làm thiện mà động cơ nhiễm ô thì khó cứu vô cùng vì họ tưởng mình đúng.
Cái đúng đó là ảo giác của bản ngã nó tinh vi lắm, ẩn sau khuôn mặt đạo đức sau tiếng niệm Phật đều đặn sau những việc bố thí công đức. Hòa thượng Tuệ Giác chắp tay nước mắt rơi bạch Bồ Tát, vậy làm sao để biết việc thiện của mình có nhiễm ô không? Bồ Tát đáp rất đơn giản, làm xong một việc con hãy soi lại xem trong lòng có còn vướng gì không, nếu làm xong mà thấy nhẹ nhàng thanh thản không mong người biết không mong được báo đáp đó là thiện chân thật. Còn nếu trong tâm vẫn có một chút vui vì được khen một chút tiếc khi bị hiểu lầm một chút so đo với người khác thì con nên biết trong đó có hạt nhân của nghiệp.
Thưa quý vị, nghe vậy ta mới thấy rằng điều thiện cũng cần trí tuệ soi sáng không thì sẽ thành thiện ngu, làm thiện mà không có trí giống như người cầm đuốc đi trong gió dễ bị cháy chính mình. Đức Phật từng dạy làm thiện mà chấp thiện, thiện ấy thành chướng đạo. Bồ Tát lại nói tiếp, nhiều người đời tưởng rằng làm việc lớn bố thí nhiều thì công đức nhiều, nhưng công đức không nằm ở việc to hay nhỏ mà ở tâm có vô ngã hay không, một bát cơm cúng dường với lòng thương vô điều kiện công đức còn lớn hơn người xây chùa vạn lượng vàng mà trong tâm cầu tiếng tăm.
Quý vị thấy hông, Phật Pháp là đạo của tâm không phải đạo của hình tướng, chúng ta lạy Phật không phải để Phật nhớ mình mà để mình nhớ Phật. Phật chẳng cần ai ca ngợi chỉ mong ta hiểu được chân lý trong từng hơi thở. Rồi Bồ Tát kể cho hai thầy trò nghe một câu chuyện, có người tu suốt 30 năm ngày nào cũng tụng kinh bố thí giúp người, khi mất thần thức không về cõi lành mà rơi vào cõi thấp vì sao? Vì ông luôn nghĩ rằng ta làm nhiều phước lắm ta đáng được sinh thiên, chính cái niệm ta đáng được ấy là sợi dây trói buộc kéo ông vào cõi hữu lậu.
Khi tâm còn chấp công phước hóa thành nghiệp, thầy Chí Minh nghe mà rùng mình thầy chắp tay nói bạch Bồ Tát như vậy tu mà chấp công thì chẳng khác gì xây nhà trên cát? Bồ Tát gật đầu, đúng vậy con đường giải thoát là con đường không người đi không công để kể không quả để nhận, khi con còn thấy mình đang tu đang làm thiện đang hướng đến niết bàn thì vẫn còn hai bên, chỉ khi không còn người tu không còn việc để làm không còn mục tiêu để đến lúc đó đạo mới hiển lộ.
Thưa quý vị, nghe thì cao siêu nhưng đem xuống đời sống rất gần gũi, mỗi lần mình giúp ai hãy hỏi lại tôi làm vì thương hay vì muốn họ nhớ ơn, mỗi lần mình tụng kinh hãy hỏi tôi đọc để tâm mình thanh tịnh hay để khoe rằng tôi tụng được nhiều quyển, chỉ cần nhìn lại như vậy thôi là mình đã bắt đầu thấy Phật rồi. Bồ Tát nói thêm, thiện giả dối là cửa đầu tiên của địa ngục, người tu phải tránh nó bằng cách soi tâm từng niệm, đừng sợ mình còn lỗi chỉ sợ mình không chịu thấy lỗi.
Thấy lỗi là tỉnh không thấy lỗi là mê, mê thì thiện cũng thành ác tỉnh thì ác cũng hóa thiện. Nghe lời ấy hòa thượng Tuệ Giác cúi đầu đảnh lễ bạch Bồ Tát, chúng con nguyện từ nay mỗi việc làm đều soi lại tâm không vì danh không vì lợi không vì chứng chỉ vì thương chúng sanh. Bồ Tát mỉm cười, lành thay khi nào con làm mà không còn thấy mình làm lúc ấy phước đức và trí huệ tự nhiên tròn đủ.
Thưa quý vị bài học hôm nay thật quý, điều thiện không nằm ở hình tướng mà nằm ở tâm vô ngã, làm thiện để chứng minh mình tu là tạo nghiệp, làm thiện để quên mình để lợi người đó mới là công đức. Cái thiện của người tu không phải là làm cho đúng mà là thấy cho đúng, thấy đúng rồi tự nhiên việc nào cũng thiện lời nào cũng lành. Tu hành không phải là sưu tầm công đức mà là trở về cái tâm không còn đếm công đức nữa, cũng như người uống nước khi đã hết khát rồi thì đâu cần ghi lại từng giọt. Vậy nên đức Phật mới dạy làm mà không thấy mình làm phước ấy mới vô lượng.
Trang KinhTu Hành Thiện Nghiệp
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Bi Thương
A Di Đà Phật. Thưa quý vị Phật tử hôm nay thầy muốn kể lại một câu chuyện rất sâu sắc, nghe qua tưởng chỉ là truyện cổ mà thật ra là lời cảnh tỉnh cho tất cả người tu hành chúng ta. Bởi đức Phật từng dạy người tu thì nhiều như cát sông Hằng nhưng người đắc đạo thật sự thì hiếm như sao mai đầu ngọn trúc. Câu nói đó nếu mình nghe hời hợt sẽ nghĩ Phật nói cho có nhưng nếu chịu dừng lại quán chiếu sẽ thấy trong đó là một nỗi bi thương vô lượng. Vì sao người tu đông đảo như vậy mà cuối cùng vẫn có kẻ rơi vào cảnh khổ thậm chí còn đọa làm súc sanh?
Súc Sanh
Ban đầu thầy nghĩ là điềm lạ thôi nhưng những ngày sau thầy lại thấy nhiều hiện tượng khác, một con chim ưng đậu mãi trên nóc chùa khi nghe tiếng tụng kinh, một con rắn to nằm cuộn ngoài lầu kinh mỗi lần có ai đi ngang đều khẽ cúi đầu. Quý vị nghe qua tưởng như chuyện huyền hoặc nhưng trong nhà Phật những hiện tượng như thế không hiếm, chỉ là ít người đủ tâm tĩnh để nhận ra. Thầy Chí Minh đem chuyện kể lại cho sư phụ, nghe xong hòa thượng Tuệ Giác trầm ngâm rất lâu rồi nói con à có thể đó không phải là thú bình thường, theo kinh sách cổ có những chúng sanh kiếp trước từng tu hành nhưng vì phạm lỗi vi tế nên đọa làm súc sanh.
Kín Đáo
Hai thầy trò quỳ xuống đảnh lễ và chí thành cầu nguyện đệ tử Tuệ Giác Chí Minh thành tâm đảnh lễ Bồ Tát, xin ngài từ bi chỉ dạy vì sao có người tu hành mà lại rơi vào cõi súc sanh? Ngay khi vừa dứt lời trong hang vang lên một giọng nói trầm hùng nhưng chan chứa lòng thương, lành thay lành thay các con có lòng cầu Pháp đó là nhân lành lớn, những chúng sanh mà các con thấy đúng là người tu hành từ kiếp trước vì họ đã phạm những lỗi lầm rất kín đáo.
Lớp Áo
Quý vị thấy đó, chỉ một niệm ngã mạn mà đủ đọa ba đường ác, người đời thường phạm tội do tham sân nhưng người tu phạm tội do tưởng mình đúng, cái sai của phàm phu dễ thấy còn cái sai của người tu thì ẩn trong lớp áo đạo đức cho nên khó nhận ra lắm. Rồi Bồ Tát chỉ một con chó gầy gò đang nằm trước cổng chùa, con chó này kiếp trước là một vị tăng học rộng hiểu sâu chuyên giảng kinh luật nhưng trong tâm ông lại có thói quen dùng lời nói để hạ thấp người khác, mỗi khi thấy ai tu khác mình ông mỉa mai chê bai, vì miệng gieo ác khẩu trong hình tướng Phật Pháp nên nay phải làm loài súc sanh chỉ biết sủa không nói được lời lành.
Cố Chấp
Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu giảng giải cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về lỗi lầm thứ hai của người tu hành, một lỗi cực kỳ vi tế mà hầu như ai cũng từng vướng phải đó là cố chấp mà tưởng là tinh tấn. Nghe qua tưởng như khen nhưng thật ra đây là cánh cửa ngầm dẫn vào tà kiến khiến biết bao người tu lạc mất con đường giải thoát vì sao? Vì giữa tinh tấn và cố chấp chỉ cách nhau một sợi tóc mà nếu không đủ trí tuệ để phân biệt thì người tinh tấn hôm nay sẽ trở thành người cố chấp ngày mai.
Phá Giới
Bồ Tát Địa Tạng giảng về lỗi lầm thứ ba của người tu hành, giữ giới mà lại phá giới. Nghe thì nghịch lý vì ai cũng nghĩ giữ giới là gốc của đạo là nền tảng của giải thoát, nhưng trong lời dạy của Phật giữ giới mà không hiểu tâm giới thì chỉ là rào bên ngoài mà không chặn được dòng nghiệp bên trong, cái giới không nằm ở hình thức mà nằm ở tâm thanh tịnh. Khi Bồ Tát nói đến điều này trong hang tỏa ánh sáng dịu mờ, hai thầy trò chắp tay cung kính lòng rung nhẹ như trước một điều bí mật lớn.
Si Mê
Ngài mỉm cười nhẹ nói, bởi vì trí huệ thật sự đến từ tâm không chấp còn cái mà thế gian gọi là trí thường đến từ tâm phân biệt, phân biệt càng nhiều chấp ngã càng lớn khi con tưởng mình biết chính là lúc con xa sự thật. Thưa quý vị, đó là căn bệnh chung của người tu học ngày nay, đọc nhiều kinh học nhiều Pháp nhưng tâm càng đầy kiến thức thì càng ít khiêm cung, biết được vài lý cao liền cho rằng mình hơn người xem thường kẻ sơ cơ, cái biết ấy không mở ra trí mà đóng lại cửa khiêm nhường.
Tưởng Biết
Người tu không sợ thiếu hiểu biết chỉ sợ cái biết khiến mình mất lòng thương, bởi vì si mê không nằm ở không biết mà nằm ở tưởng rằng mình biết. Nguyện cầu quý Phật tử trên đường tu học mỗi khi tâm muốn hơn người hãy dừng lại. Sau khi nghe xong bốn lỗi lầm vi tế mà người tu hành dễ vấp phải, làm lành mà tạo nghiệp tinh tấn mà thụt lùi giữ giới mà phá giới tu huệ mà tăng si mê. Hai thầy trò vẫn còn quỳ yên dưới chân Bồ Tát nước mắt rơi trên nền đá lạnh, họ cảm nhận rõ ràng rằng điều đáng sợ nhất trong tu hành không phải là sai mà là sai trong lúc tưởng mình đang đúng.