Gió Không Lay Được
Phần hai, gió không lay được núi. Trong cõi đời này tâm ta như cánh đồng mênh mông trước những ngọn gió, gió khen gió chê gió vinh gió nhục gió buồn gió vui. Tâm chưa vững gió vừa đến đã lung lay, nhưng có một loại tâm như đỉnh núi cao sừng sững dẫu bão giông giận giữ vẫn đứng yên đó là chân tâm. Người tu hành nếu mãi còn chạy theo thiện để tránh ác cũng chưa thoát khỏi những làn gió thế gian. Đạt Ma Tổ Sư từng dạy đạo là tâm bất động giữa trăm ngàn duyên cảnh, tâm bất động ấy không phải vô cảm hay chai lì mà là thứ đã vượt khỏi ranh giới đối đãi.
Giống như núi đứng giữa Trời, dẫu gió có mạnh đến đâu vẫn không sao lay chuyển được. Câu nói tâm như núi, không lay động trước gió khen chê mới thấy rõ bản tính vô niệm. Ý nghĩa câu nói, trong đời sống chúng ta thường để lòng mình bị xao động bởi ngoại cảnh, một lời khen khiến ta vui một lời chê làm ta phiền muộn. Cái tâm ấy là vọng tâm luôn dao động, nhưng trong thiền ta được nhắc nhớ về tâm vô niệm nơi không sinh khởi phân biệt không bị ngoại duyên làm loạn, tâm đó chính là chân tâm.
Nó không phải lạnh lẽo hay vô tình mà là rộng lớn sáng suốt và thản nhiên cũng như núi không sợ gió, người có chân tâm không sợ đúng sai hơn thua. Họ không chạy theo thiện, không trốn tránh ác mà thấy rõ tất cả đều là bóng hiện rồi tan. Câu chuyện người lái đò và kẻ mắng chửi, tại một khúc sông nhỏ có một người lái đò tên Tâm. Suốt bao năm qua ông chèo đò đưa khách sang sông không lấy tiền, người ta gọi ông là lão khùng vì không ai hiểu sao ông sống được.
Một ngày kia có một người khách sang sông, vừa đặt chân lên bờ ông ta lớn tiếng mắng Lão Tâm. Ông tưởng mình tốt lắm sao? Làm vậy để người ta khen à đồ giả tạo. Lão Tâm chỉ mỉm cười không nói lời nào, người khách tức giận hỏi sao ông không cãi lại, sợ à? Lão Tâm đáp, trên thuyền của tôi chỉ có nước không có chỗ cho những lời khen chê, ai muốn qua sông tôi đưa ai muốn mắng tôi lắng nghe. Người khách sững lại đỏ mặt, lần đầu tiên ông cảm thấy mình nhỏ bé và vô lý, ông ngồi xuống bờ sông nhìn nước trôi mà lòng bỗng nhẹ như mây.
Ý nghĩa câu chuyện, tâm người tu không phải để được thương hay tránh bị ghét mà là để trở về với trạng thái như núi, trầm lặng kiên cố không bị ngoại duyên lay động. Chỉ khi đó chân tâm mới thật sự hiển lộ như mặt hồ lặng gió soi rõ cả Trời xanh.
Trang KinhTừ Bi Không Lay
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Được Mất
Giữa cuộc đời vô thường bao điều thị phi như mây nổi, lòng người cứ mãi theo đuổi điều được mất thiện ác đúng sai. Đa phần chúng ta vẫn thường tin rằng tu hành là để trở nên hiền lành, để làm điều thiện để được phước tránh họa. Nhưng có khi nào ta dừng lại tự hỏi liệu sự thiện mà ta ôm ấp có phải là cứu cánh tối hậu của đạo, hay chỉ là một lớp vỏ tinh tế hơn của bản ngã.
Bản Tâm
Buông thiện ác trở về bản tâm Trong cuộc sống, chúng ta thường phân biệt giữa thiện và ác đúng và sai. Tuy nhiên trong giáo lý của Thiền tông, đặc biệt là qua lời dạy của tổ Bồ Đề Đạt Ma việc vượt qua sự phân biệt này là cần thiết để đạt đến chân tâm.
Không Tâm
Người không tâm giữa trần gian có mặt. Chúng ta sinh ra với cái tôi luôn luôn bận rộn, bận thương bận ghét bận tính toán bận phân biệt. Dù đi đâu làm gì cũng mang theo cái tâm ấy nên không bao giờ thật sự thảnh thơi.
Thiện Ác
Không thiện không ác mới là người tu. Trong mắt người đời tu hành là làm lành tránh giữ, là phóng sinh bố thí tụng kinh giữ giới. Nhưng với thiền tông đó chỉ là khởi đầu, chiếc bè đưa người qua sông không phải bến bờ sau cùng.
Kẻ Thiện
Cửa đạo không dành cho kẻ thiện. Câu nói ấy nghe ra thật nghịch lý, cửa đạo không dành cho kẻ thiện nhưng nếu chiêm nghiệm sâu sắc sẽ thấy trong đó chứa đựng một sự phá chấp rất lớn, cái nhìn thấu tận gốc rễ của Đạt Ma Tổ.
Làm Ác
Chặt thiện không phải để làm ác. Người mới nghe đến câu chặt đứt tâm thiện dễ sinh hiểu lầm cho rằng thiền tông phủ nhận đạo đức hay xúi người buông thiện để làm điều sai, nhưng kỳ thực đó là một hiểu sai rất lớn.
Cái Ngã
Cái thiện còn trụ cái ngã còn nguyên. Trong đạo Phật, người tu không chỉ học buông cái xấu mà còn phải học buông cả cái tốt, bởi vì nhiều khi chính cái mà ta tưởng là thiện lại là nơi bản ngã ẩn nấp sâu nhất.
Giữ Tâm
Lặng như đất mới giữ được chân tâm. Có một hình ảnh rất quen thuộc trong đạo Phật mà ít người để tâm đến, đất. Đất lặng lẽ hứng chịu mọi thứ, nước mưa rác rưởi phân bón hoa thơm mà không oán không khen không phân biệt, đất dung chứa tất cả mà vẫn lặng lẽ nằm im.
Không Dấu
Làm thiện không dấu vết. Con người ta khi làm điều lành thường có xu hướng để lại dấu ấn trong lòng người khác và cả trong lòng mình. Có người làm một việc thiện rồi cả đời nhắc lại như một công đức lớn lao, có người giúp đỡ ai đó nhưng khi không được biết ơn lại thấy bất công.
Xiềng Xích
Tâm thiện nếu không buông sẽ hóa xiềng xích. Tâm hướng thiện là khởi đầu tốt đẹp nhưng nếu giữ mãi tâm ấy mà không hiểu sâu, không thấy rõ sự vi tế của nó thì nó sẽ trở thành xiềng xích vàng trói buộc người tu vào hình thức, vào đạo đức khô cứng vào sự tự hào vi tế và vào vô số cái tôi thiện lành được tô vẽ.
Vô Niệm
Buông cả thiện tâm giữ lòng vô niệm. Khi mới bước vào đạo người ta học giữ tâm thiện như giữ ngọn lửa giữa gió, nhưng khi bước sâu vào thiền người tu lại học buông cả thiện tâm.
Chân Tâm
Chân tâm không thiện không ác. Ở đời người ta thường định nghĩa một con người bằng những hành vi, làm thiện là người tốt làm ác là người xấu. Nhưng trong ánh sáng của thiền cách nhìn ấy chưa đi đến tận gốc rễ, vì cả thiện và ác đều là hai mặt của vọng niệm vẫn thuộc về thế giới đối đãi sinh diệt.
Niệm Mê
Không thiện không ác chỉ một niệm mê liền thành sai biệt. Khi tâm người vừa khởi một niệm dù là thiện thì đã rời khỏi bản thể chân như, bởi chân tâm không ở trong thiện không trú vào ác mà là trước cả mọi phân biệt, trước cả cái thấy có đúng có sai, cái thấy chưa khởi ý chưa phân hai ấy là gốc của đạo.
Phá Chấp
Phá chấp thiện mới thấy pháp vô tướng. Thiện là một chiếc thuyền quý giúp người vượt qua sông mê, nhưng nếu đến bờ rồi vẫn ôm giữ thuyền thì chẳng thể bước lên bờ. Trong đạo Phật nhất là với thiền tông, thiện không phải là đích đến mà chỉ là phương tiện.
Thiện Đạo
Khi không còn ai làm thiện đạo mới bắt đầu. Ta thường nghĩ đạo bắt đầu từ khi làm lành sống thiện, nhưng trong ánh nhìn của thiền tông đó mới chỉ là cánh cửa ngoài. Cửa đạo thực sự chỉ mở khi người làm lành ấy cũng không còn.
Tánh Biết
Khi thiện ác vắng mặt tánh biết hiện bày. Người tu theo lối thường hay hỏi, sao để biết đâu là đúng đâu là sai, làm sao để chọn điều thiện tránh điều ác? Nhưng trong thiền vị thầy sẽ đáp một cách lặng lẽ, khi không còn phân biệt thì tánh biết sẽ tự hiện.
Thiện Khởi
Thiện còn khởi ngã còn đó. Thiện đối với người đời là phẩm hạnh nhưng trong con đường thiền quán sâu thẳm, thiện chưa hẳn đã là cứu cánh. Bởi vì cái thiện khởi từ tâm còn phân biệt thì chưa thoát khỏi ngã.
Ngã Vi Tế
Tâm thiện mà không sáng dễ rơi vào bản ngã vi tế. Có một loại bản ngã không ồn ào không thô lậu nhưng lại bám sâu rất khó thấy, bản ngã vi tế của người tu đó là cảm giác mình đang tu tốt mình đang sống thiện mình khác với phàm phu.
Chấp Thiện
Không chấp thiện mới sanh từ bi. Người tu thường lấy từ bi làm cội gốc của hành xử, nhưng từ bi chân thật không sinh từ thiện chấp, không sinh từ thương hại hay phân biệt mà phát khởi từ tâm vô ngã từ lòng rỗng rang không dính mắc.
Như Trời
Không thiện không ác tâm như Trời rộng. Trời không nói thiện không nói ác, Trời chỉ dung chứa nắng mưa bảo trong tất cả đều không làm Trời đổi sắc. Tâm người tu cũng cần rộng như Trời không chấp thiện không ghét ác, chỉ lặng lẽ nhận biết không dính không trụ.
Phân Biệt
Tâm không phân biệt việc gì cũng đúng. Con người thường phân biệt việc này đúng việc kia sai, lời kia hiền ý nọ ác. Nhưng trong mắt của một hành giả tu thiền, phân biệt ấy chỉ là những lằn ranh do tâm vẽ ra, và khi tâm còn vẽ thì chưa thể thấy sự thật.
Tỉnh Thức
Buông hết thiện ác chỉ giữ một tâm tỉnh thức. Giữa biển đời dâu bể, người cầu đạo thường ôm lấy cái phao gọi là thiện để mong nổi giữa dòng, nhưng càng ôm chặt càng thấy nặng. Cái phao ấy chỉ giúp vượt đoạn đầu, nhưng không thể mang vào bờ giác.
Thong Dong
Không mang thiện ác theo mình mới thật sự thong dong. Nhiều người tu trên vai lúc nào cũng mang gánh nặng vô hình, một bên là điều thiện mình đã làm một bên là điều ác mình đã tránh. Nhưng càng mang càng nặng vì mỗi việc thiện nếu còn nhớ là một dấu vết chưa tan, mỗi điều ác nếu còn sợ là một bóng ma chưa rời.
Tâm Rỗng
Chặt đứt cả thiện lẫn ác chân tâm rỗng rang hiện bày. Từ thuở mới bước vào đạo người học thường mang theo một chiếc túi đầy. Ước mong làm điều lành tránh điều dữ, tìm con đường giải thoát qua việc tu tập thiện nghiệp.
Phủ Nhận
Chặt đứt tâm thiện mới thấy chân tâm không phải để phủ nhận thiện, cũng chẳng để cổ xúy điều gì cực đoan mà là để gợi mở một lối nhìn sâu hơn tỉnh lặng hơn. Nơi mà đạo không nằm trong ngôn từ hay hình thức mà nằm ngay nơi tâm không còn chỗ trụ, nơi mỗi hơi thở trở về là một lần thấy đạo.