Đi Qua Biến Cố
Có những người cả đời tích lũy rất nhiều tiền bạc nhưng đến lúc bệnh nặng lại chỉ mong có thêm sức khỏe. Có những người từng chạy theo danh vọng suốt nhiều năm nhưng khi nằm viện lại chỉ mong được về nhà ăn một bữa cơm bình thường với gia đình. Ta từng gặp một người buôn bán ngoài chợ. Chị không giàu, cuộc sống chỉ vừa đủ. Nhưng sau một lần bệnh nặng, chị nói rằng từ đó chị sống chậm lại. Trước đây chị thường nóng nảy với chồng con vì chuyện tiền bạc. Nhưng sau khi bệnh, chị hiểu rằng những lúc gia đình còn ngồi ăn với nhau đã là hạnh phúc.
Có khi con người phải đi qua một biến cố như vậy mới hiểu được điều đơn giản nhất của cuộc sống. Rằng sức khỏe quan trọng hơn danh vọng, rằng sự bình an trong gia đình quý hơn những cuộc tranh hơn thua ngoài xã hội. Vì vậy, người hiểu đạo thường không chờ đến khi bệnh mới bắt đầu suy nghĩ. Họ học cách sống chậm lại khi còn khỏe, họ học cách bớt nóng giận bớt hơn thua bớt chạy theo những điều khiến tâm mình mệt mỏi.
Bởi vì nếu cả đời chỉ chạy theo công việc mà quên chăm sóc thân tâm thì đến một ngày thân thể sẽ nhắc mình dừng lại, và khi ấy sự dừng lại thường đến bằng bệnh tật. Trong đời sống ai rồi cũng sẽ có lúc yếu đi, không ai có thể giữ mãi sức khỏe của tuổi trẻ. Nhưng người hiểu Phật pháp sẽ chuẩn bị cho điều đó bằng một tâm vững vàng.
Họ biết rằng khi còn khỏe thì sống cho tử tế hơn, khi còn sức thì chăm sóc gia đình nhiều hơn, khi còn thời gian thì nuôi dưỡng tâm mình bằng những điều thiện lành. Để rồi nếu một ngày bệnh tật thật sự đến, họ vẫn có thể đối diện với nó bằng một tâm bình tĩnh hơn, không hoảng loạn, không tuyệt vọng mà chỉ nhẹ nhàng chấp nhận rằng đó cũng là một phần của cuộc đời.
Và chính khi nhìn lại như vậy, con người mới hiểu rằng hạnh phúc thật ra không nằm ở việc đứng cao đến đâu, có bao nhiêu danh vọng, có bao nhiêu tiền bạc. Hạnh phúc thật ra nằm ở một điều rất đơn giản đó là mỗi ngày còn được sống, còn được thở, còn được nhìn thấy những người mình thương và trong lòng vẫn giữ được một sự bình an.
Có khi con người phải đi qua một đoạn đường rất dài của cuộc đời mới hiểu được những điều tưởng chừng rất đơn giản. Khi còn trẻ ai cũng nghĩ mình có rất nhiều thời gian. Người ta nghĩ rằng cứ cố gắng thêm vài năm nữa, làm việc thêm một thời gian nữa, kiếm thêm một ít tiền nữa, rồi sau đó sẽ sống chậm lại. Nhưng cuộc đời nhiều khi không đi theo những kế hoạch mà con người đã tính sẵn.
Có những người đang ở giữa thời kỳ thành công nhất của sự nghiệp thì bệnh tật bất ngờ xuất hiện. Có những người đang gánh vác cả gia đình thì sức khỏe bỗng yếu đi. Có những người từng rất mạnh mẽ, từng nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được mọi áp lực của cuộc sống, nhưng rồi chỉ một lần nằm trong bệnh viện họ mới thấy thân người thật ra rất mong manh.
Ta từng nghe câu chuyện của một người đàn ông làm kinh doanh. Trước đây anh đi đâu cũng được người ta kính trọng, gặp ai cũng nói chuyện làm ăn kế hoạch dự án. Công việc của anh trải dài khắp nơi, điện thoại lúc nào cũng đầy tin nhắn. Nhưng rồi một lần anh phải nhập viện vì một căn bệnh liên quan đến tim mạch.
Những ngày nằm trong phòng bệnh rất khác với những ngày anh từng sống trước đây. Không còn những cuộc họp, không còn những cuộc hẹn. Mỗi ngày chỉ có tiếng bước chân của y tá, tiếng máy theo dõi nhịp tim và những khoảng lặng rất dài. Chính trong những khoảng lặng ấy, anh bắt đầu nghĩ lại về cuộc đời của mình.
Anh nói rằng trước đây anh luôn nghĩ mình phải làm thật nhiều để cuộc sống tốt hơn. Nhưng khi nằm yên trong phòng bệnh anh mới nhận ra rằng điều khiến mình cảm thấy ấm lòng nhất không phải là công việc mà là khi thấy vợ con đến ngồi bên cạnh, không phải là những hợp đồng lớn mà là một bữa cơm đơn giản mà cả gia đình có thể ngồi cùng nhau.
Có rất nhiều người sau một lần bệnh nặng đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Trước đây họ dễ nóng giận, dễ tranh cãi, dễ hơn thua. Nhưng sau khi đi qua những ngày yếu đuối nhất của thân thể, họ bắt đầu hiểu rằng nhiều điều mình từng cho là quan trọng, thật ra không đáng để đánh đổi sự bình an. Một lời nói nhẹ nhàng trong gia đình đôi khi quý hơn một cuộc tranh cãi thắng thua. Một buổi chiều ngồi yên bên người thân, đôi khi quý hơn một buổi chạy theo những mối quan hệ xã hội, một đêm ngủ yên không lo lắng đôi khi quý hơn rất nhiều những thứ mà trước đây mình từng cố gắng có được.
Phật pháp thường nói rằng đời người giống như một chuyến đi qua nhiều đoạn đường khác nhau. Có đoạn đường rất bằng phẳn, có đoạn đường lại nhiều đá sỏi. Có lúc con người bước đi rất nhanh nhưng cũng có lúc phải dừng lại. Bệnh tật nhiều khi chính là một đoạn đường buộc con người phải dừng lại, không phải để trừng phạt mà để nhắc con người nhìn lại cách mình đã sống.
Có những người sau khi khỏi bệnh đã sống khác đi rất nhiều. Họ biết quý trọng sức khỏe hơn, họ biết dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, họ biết giữ tâm mình nhẹ nhàng hơn trước những chuyện không đáng. Bởi vì khi đã từng nằm trên giường bệnh, con người mới hiểu rằng thân thể khỏe mạnh là một phước báo lớn.
Và khi đã từng đi qua những ngày yếu đuối, con người mới hiểu rằng sự bình an trong tâm còn quý hơn rất nhiều những điều bên ngoài. Vì vậy, người hiểu đạo không chờ đến khi bệnh mới học cách sống chậm. Họ tập sống chậm ngay từ khi còn khỏe, họ tập buông bớt những điều khiến tâm mình nặng nề, họ tập nhìn mọi việc bằng một tâm bình tĩnh hơn để rồi khi cuộc đời có những biến động, khi thân thể có lúc yếu đi, họ vẫn có thể đi qua bằng một tâm vững vàng.
Và khi nhìn lại, con người sẽ dần hiểu ra một điều rất giản dị rằng trong cuộc đời này, điều quý giá nhất không phải là mình đã đứng cao đến đâu, đã có bao nhiêu danh vọng, mà là trong suốt hành trình ấy mình có giữ được một tâm bình an hay không. Và khi con người bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình sau những lần như vậy họ mới nhận ra một điều rất thật. Đó là phần lớn nỗi mệt mỏi trong đời không phải đến từ bệnh tật mà đến từ cách mình đã sống trước đó.
Có người cả đời sống trong căng thẳng. Sáng mở mắt ra đã nghĩ đến công việc, nghĩ đến tiền bạc, nghĩ đến những việc còn chưa xong. Đi làm thì lo áp lực, về nhà lại mang theo những suy nghĩ ấy. Cứ như vậy ngày này qua ngày khác. Thân thì làm việc mà tâm thì lúc nào cũng căng như một sợi dây. Đến một lúc nào đó, thân thể bắt đầu phản ứng.
Có người mất ngủ nhiều đêm liền, có người ăn không ngon, có người lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi dù không làm việc nặng. Và rồi một ngày bệnh tật xuất hiện như một lời nhắc, rất rõ rằng thân người không thể chịu đựng mãi những áp lực ấy. Ta từng gặp một người phụ nữ buôn bán nhỏ, cuộc sống của chị không phải là giàu sang gì nhưng ngày nào chị cũng lo rất nhiều thứ. Lo việc làm ăn hôm nay có đủ tiền không? Lo con cái học hành ra sao? Lo chuyện trong nhà ngoài ngõ.
Những suy nghĩ ấy khiến chị nhiều năm liền ngủ không sâu giấc cho đến một ngày chị bị ngất giữa buổi chợ. Khi bác sĩ nói rằng chị phải nghỉ ngơi nhiều hơn, chị mới nhận ra rằng mình đã sống quá vội vàng suốt nhiều năm. Sau lần đó chị thay đổi rất nhiều, chị vẫn buôn bán như trước nhưng không còn để những chuyện nhỏ khiến lòng mình nặng nề. Chị nói rằng bây giờ mỗi ngày chỉ cần buôn bán đủ sống, gia đình bình an, tối về ngủ được một giấc yên là đã thấy đủ rồi. Có khi con người phải đi qua những đoạn đường rất khó khăn mới hiểu ra những điều đơn giản như vậy.
Trang KinhTừ Bi Không Phân
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Mong Manh
Trong cuộc đời này có một điều mà nhiều người chỉ khi bước vào những ngày đau ốm mới thật sự hiểu ra. Đó là khi thân thể không còn khỏe mạnh, khi từng cơn đau âm thầm kéo đến, khi đêm xuống mà giấc ngủ cũng trở nên chập chờn con người mới bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự mong manh của thân này. Lúc còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng cuộc đời còn rất dài, thời gian còn rất nhiều nên ít khi dừng lại để chăm sóc tâm mình.
Thường Hỏi
Có nhiều Phật tử thường hỏi rằng khi đau ốm, khi thân bệnh nên niệm gì cho đúng? Thật ra không cần quá nhiều câu phức tạp. Có hai câu niệm rất đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc. Rất nhiều người đã giữ trong những ngày bệnh tật và cảm nhận được sự an ổn trong lòng. Câu niệm thứ nhất là nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Đây là danh hiệu của Đức Phật Dược Sư vì Phật tượng trưng cho sự chữa lành và ánh sáng thanh tịnh.
Danh Hiệu
Nhưng khi nói đến hai câu niệm này, nhiều người thường hỏi rằng vì sao khi đau bệnh lại nên xưng danh hiệu của hai vị này? Thật ra trong Phật pháp, mỗi danh hiệu của một vị Phật hay một vị Bồ Tát đều mang theo một ý nghĩa rất sâu xa, không phải chỉ là gọi tên mà là để nhắc tâm mình quay về với những phẩm hạnh mà các ngài đã thực hành.
Học Sống
Khi kiên trì giữ tâm trong câu niệm, con sẽ dần nhận ra rằng dù cuộc đời có những lúc khó khăn, dù thân thể có những ngày đau yếu nhưng bên trong con vẫn có thể tìm thấy một nơi rất yên. Và đôi khi chính từ những ngày bệnh tật ấy, con người lại học được cách sống sâu sắc hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, biết yêu thương những người bên cạnh nhiều hơn và biết quay về với con đường bình an của tâm mình.
Vô Thường
Những điều ấy trước đây anh từng nghĩ rằng có thể làm sau. Nhưng khi bệnh đến anh mới hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng cho mình nhiều thời gian như mình tưởng. Đó chính là điều mà Phật pháp thường nhắc đến, sự vô thường của thân người. Không ai khi đang khỏe mạnh nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ nằm xuống vì bệnh. Không ai khi đang thành công nghĩ rằng có lúc mình sẽ yếu đi. Nhưng cuộc đời vốn là như vậy, không ai có thể chắc chắn rằng ngày mai sẽ giống hôm nay.
Sống Chậm
Những điều ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng đối với những người đã từng trải qua bệnh tật, đó lại là những điều rất quý giá. Bởi vì khi thân thể yếu đi, con người mới hiểu rằng không phải lúc nào mình cũng có thể sống nhanh như trước. Và cũng chính lúc ấy, nhiều người bắt đầu học cách sống chậm lại. Sống chậm để lắng nghe chính mình, sống chậm để hiểu người thân của mình hơn, sống chậm để không để những điều nhỏ nhặt làm tâm mình nặng nề.
Nhìn Lại
Có người thay đổi sau một lần bệnh nặng, có người thay đổi sau khi mất đi một người thân, có người thay đổi sau khi đi qua những năm tháng quá mệt mỏi vì cuộc sống. Những lúc như vậy, con người mới thật sự dừng lại và nhìn lại chính mình. Trước đây ta từng nghe một câu chuyện của một người đàn ông làm trong ngành xây dựng. Khi còn trẻ, anh làm việc rất cực, suốt ngày ở công trường nắng gió bụi bặm.
Không Đáng
Và khi con người bắt đầu nhìn cuộc đời chậm lại như vậy họ sẽ nhận ra thêm một điều nữa, đó là rất nhiều điều mình từng lo lắng thật ra không đáng để mình phải mang nặng trong lòng lâu đến thế. Có những chuyện khi xảy ra ta nghĩ rằng đó là điều rất lớn. Một lời nói của ai đó, một lần làm ăn không thuận, một mối quan hệ không như ý. Lúc ấy tâm mình nặng trĩu, cứ suy nghĩ mãi, đêm nằm xuống cũng không yên.
Nỗi Khổ
Và khi con người bắt đầu sống chậm lại như vậy, họ cũng dần nhận ra thêm một điều rất thật. Đó là nhiều nỗi khổ trong đời thật ra đến từ việc mình luôn muốn mọi thứ phải theo ý mình. Ta muốn công việc luôn thuận lợi, ta muốn gia đình luôn hòa thuận, ta muốn sức khỏe lúc nào cũng tốt, ta muốn cuộc sống không có biến động. Nhưng cuộc đời hiếm khi đi đúng theo những điều con người mong muốn. Có những ngày mọi việc rất suôn sẻ nhưng cũng có những ngày chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng khiến mọi thứ trở nên rối rắm.