Cố Chấp Tinh Tấn

Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu giảng giải cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về lỗi lầm thứ hai của người tu hành, một lỗi cực kỳ vi tế mà hầu như ai cũng từng vướng phải đó là cố chấp mà tưởng là tinh tấn. Nghe qua tưởng như khen nhưng thật ra đây là cánh cửa ngầm dẫn vào tà kiến khiến biết bao người tu lạc mất con đường giải thoát vì sao? Vì giữa tinh tấn và cố chấp chỉ cách nhau một sợi tóc mà nếu không đủ trí tuệ để phân biệt thì người tinh tấn hôm nay sẽ trở thành người cố chấp ngày mai.

Bồ Tát nhìn hai thầy trò giọng ngài hiền từ mà nghiêm nghị, người mới học đạo lòng đầy nhiệt huyết ngày đêm tụng kinh lễ Phật giữ giới hành thiện tâm không mệt mỏi đó là tinh tấn, nhưng nếu lòng ấy thiếu trí tuệ soi sáng thì tinh tấn sẽ biến thành cố chấp, cố chấp vào Pháp tu cố chấp vào thầy cố chấp vào hình tướng cố chấp vào điều mình cho là đúng, khi tâm đã chấp thì cửa giải thoát khép lại. Thầy Chí Minh chấp tay thưa, bạch Bồ Tát làm sao biết được mình tinh tấn hay đã trở nên cố chấp?

Ngài mỉm cười rất dễ phân biệt, tinh tấn khiến tâm con nhẹ còn cố chấp khiến tâm con nặng, tinh tấn giúp con mở lòng thương người hơn còn cố chấp khiến con thu hẹp lại dễ sân hận dễ phán xét, nếu con càng tu mà càng thấy khó chịu với ai khác mình thì con đang đi ngược chiều rồi. Nghe đến đây thầy Chí Minh cúi đầu lòng thắt lại, thầy nhớ có những lúc trong chùa thấy đồng tu tụng kinh theo cách khác thầy đã khởi niệm sao họ không đúng Pháp.

Hóa ra ngay đó là chấp, cái chấp ấy nhỏ như hạt bụi nhưng nếu không nhận ra nó sẽ thành tảng đá chặn đường. Bồ Tát đưa tay chỉ xa xa, trước mặt hiện ra hình ảnh một vị tăng đang ngồi thiền trên tảng đá, thân ngay thẳng hơi thở nhẹ nhàng nhưng rồi ánh sáng quanh ông dần tối lại thân ông hóa thành tượng đá bất động. Bồ Tát nói, vị tăng này kiếp trước là người rất tinh tấn ông ngồi thiền 40 năm không rời chỗ ăn một bữa ngủ một giờ tâm niệm kiên định ai khuyên cũng không nghe, cuối cùng vì chấp vào hình tướng tu hành ông tưởng mình chứng tâm dính vào cảnh định không thoát được, thần thức ông hóa đá nơi đó ngàn năm không rời đến khi duyên hết mới được sinh lại làm người.

Hòa thượng Tuệ Giác rùng mình hỏi, bạch Bồ Tát chẳng phải kiên định như vậy là đáng khen sao, sao lại thành chướng? Ngài nói, kiên định mà có trí thì là định còn kiên định mà không trí thì là si, si định và chánh định khác nhau ở một niệm thấy rõ vô ngã, tu mà không biết buông là giam mình trong vỏ ốc tự tôn. Thưa quý vị, nghe đến đây chúng ta thấy rõ tu không phải để làm nhiều mà là để thấy rõ, cái thấy sai thì tu càng nhiều càng xa đạo cũng như người đi lạc mà chạy nhanh càng chạy càng lạc.

Bồ Tát lại chỉ tiếp một cảnh khác, có một vị ni sư ngày nào cũng niệm Phật tụng kinh nhưng khi thấy ai hành trì khác mình liền phê phán cho rằng họ sai ta đúng, sau khi mất á bà sinh làm loài chim sáo suốt ngày hót A Di Đà A Di Đà không ngừng. Bồ Tát nói đó là nghiệp chấp Pháp, niệm Phật mà không hiểu nghĩa nhất tâm chỉ bám lấy âm thanh thì Phật hiệu thành nghiệp thức, chấp danh mà quên tâm chấp pháp mà mất đạo ấy là lỗi của người tu không khéo.

Quý vị thấy đó, tu hành là đường giữa không nghiêng bên si không ngã bên chấp, Phật Pháp như con thuyền qua sông nếu ta nắm chặt chiếc thuyền mà không chịu rời thì cũng chẳng bao giờ sang được bờ bên kia, khi đến bờ giải thoát rồi còn ôm lấy Pháp tu thì Pháp ấy trở thành sợi dây trói. Bồ Tát nhìn hai thầy trò giọng ngài dịu lại, tinh tấn chân thật là tinh tấn trong buông bỏ không phải trong cố giữ, làm hết lòng nhưng không bám kết quả hành trì miên mật nhưng không chấp Pháp đó là tinh tấn của bậc trí, còn tinh tấn mà thấy ai khác mình á thì khởi tâm chê đó là tinh tấn của phàm phu.

Thưa quý vị, cái nguy của người tu là chấp cái đúng của mình, Phật dạy người chấp vào đúng của mình thì đã sai vì sao? Vì cái đúng ấy chỉ đúng trong một cảnh duyên nhất định, khi duyên đổi cái đúng kia cũng đổi, chấp nó là sai giống như người trèo núi thấy đỉnh trước mắt tưởng là tột cùng nhưng lên tới nơi mới biết còn ngọn khắc cao hơn, người tu chấp Pháp cũng như dừng lại giữa đường mà cho rằng đã đến niết bàn.

Bồ Tát nói tiếp, cố chấp sinh ra phân biệt phân biệt sinh ra sân hận sân hận sinh ra nghiệp chướng, cho nên người tu càng siêng mà càng nóng nảy càng cực đoan càng phán xét thì biết rằng mình đang đi vào lỗi thứ hai này. Nghe đến đây hòa thượng Tuệ Giác rơi nước mắt bạch Bồ Tát, vậy con nên hành thế nào để tinh tấn mà không cố chấp? Ngài đáp hãy tu bằng tâm mềm, mềm không phải yếu mà là biết thuận theo nhân duyên, tâm mềm thì nước chảy đâu cũng trong tâm cứng thì sống nổi nước đục, khi thấy người khác tu khác mình hãy nghĩ rằng họ cũng đang đi về nguồn chỉ khác đường tâm như vậy gọi là bình đẳng trí, có bình đẳng trí thì tinh tấn sẽ trở thành đạo lực.

Thưa quý vị thật sâu sắc thay, tu hành mà không biết điều hòa tâm mình thì dễ đi từ đạo sang đấu từ tinh tấn chuyển sang cố chấp chỉ trong một niệm, cho nên người tu phải thường soi tôi làm việc này để giải thoát hay để chứng minh tôi đúng, nếu câu trả lời nghiêng về cái tôi thì dù mình có niệm Phật cả đời cũng vẫn là cố chấp. Phật dạy tu mà không phá ngã tu đó là vô ích, ngã chấp chính là gốc của cố chấp. Người tinh tấn thật sự khi nghe lời nghịch cũng cười, khi thấy người khác hơn mình cũng mừng, khi bị chỉ lỗi cũng cảm ơn.

Còn người cố chấp chỉ cần ai nói trái ý liền nổi sân tâm ấy dù khoác áo Phật vẫn là phàm phu. Cuối cùng Bồ Tát kết lại, người tinh tấn thật sự là người hòa tan mình trong đạo không còn ta tu, chỉ còn đạo tu như nước đổ vào biển không còn tên riêng chỉ còn vị mặn, khi nào con thấy mình và chúng sanh không khác thì con mới thật sự tinh tấn. Thưa quý vị bài học thứ hai này thật đáng suy ngẫm, nhiều người tưởng tinh tấn là làm nhiều giữ khổ hạnh niệm nhiều ngồi thiền lâu, nhưng tinh tấn thật là tu mà không chấp hành mà không dính biết dừng khi tâm cứng biết buông khi tâm nặng. Cho nên thầy thường nói cái khó không phải là làm mà là dừng, cái khó không phải là giữ mà là buông, buông mà không bỏ giữ mà không chấp đó mới là tinh tấn giữa trung đạo.

Trang Kinh

Thành Viên Chép Kinh

Github blogger miễn phí 100%
Kinh sách mp4 mp3 pdf text img
Khai thác 100 công cụ bảo mật

Truyền Bá Kinh Sách

5.6
Nội dung
100
Tiềm năng
100
Đơn giản
100
Chính xác
100
co chap tinh tan

A Di Đà Phật. Thưa quý vị Phật tử hôm nay thầy muốn kể lại một câu chuyện rất sâu sắc, nghe qua tưởng chỉ là truyện cổ mà thật ra là lời cảnh tỉnh cho tất cả người tu hành chúng ta. Bởi đức Phật từng dạy người tu thì nhiều như cát sông Hằng nhưng người đắc đạo thật sự thì hiếm như sao mai đầu ngọn trúc. Câu nói đó nếu mình nghe hời hợt sẽ nghĩ Phật nói cho có nhưng nếu chịu dừng lại quán chiếu sẽ thấy trong đó là một nỗi bi thương vô lượng. Vì sao người tu đông đảo như vậy mà cuối cùng vẫn có kẻ rơi vào cảnh khổ thậm chí còn đọa làm súc sanh?

co chap tinh tan

Súc Sanh

5.0

Ban đầu thầy nghĩ là điềm lạ thôi nhưng những ngày sau thầy lại thấy nhiều hiện tượng khác, một con chim ưng đậu mãi trên nóc chùa khi nghe tiếng tụng kinh, một con rắn to nằm cuộn ngoài lầu kinh mỗi lần có ai đi ngang đều khẽ cúi đầu. Quý vị nghe qua tưởng như chuyện huyền hoặc nhưng trong nhà Phật những hiện tượng như thế không hiếm, chỉ là ít người đủ tâm tĩnh để nhận ra. Thầy Chí Minh đem chuyện kể lại cho sư phụ, nghe xong hòa thượng Tuệ Giác trầm ngâm rất lâu rồi nói con à có thể đó không phải là thú bình thường, theo kinh sách cổ có những chúng sanh kiếp trước từng tu hành nhưng vì phạm lỗi vi tế nên đọa làm súc sanh.

co chap tinh tan

Hai thầy trò quỳ xuống đảnh lễ và chí thành cầu nguyện đệ tử Tuệ Giác Chí Minh thành tâm đảnh lễ Bồ Tát, xin ngài từ bi chỉ dạy vì sao có người tu hành mà lại rơi vào cõi súc sanh? Ngay khi vừa dứt lời trong hang vang lên một giọng nói trầm hùng nhưng chan chứa lòng thương, lành thay lành thay các con có lòng cầu Pháp đó là nhân lành lớn, những chúng sanh mà các con thấy đúng là người tu hành từ kiếp trước vì họ đã phạm những lỗi lầm rất kín đáo.

co chap tinh tan

Lớp Áo

5.0

Quý vị thấy đó, chỉ một niệm ngã mạn mà đủ đọa ba đường ác, người đời thường phạm tội do tham sân nhưng người tu phạm tội do tưởng mình đúng, cái sai của phàm phu dễ thấy còn cái sai của người tu thì ẩn trong lớp áo đạo đức cho nên khó nhận ra lắm. Rồi Bồ Tát chỉ một con chó gầy gò đang nằm trước cổng chùa, con chó này kiếp trước là một vị tăng học rộng hiểu sâu chuyên giảng kinh luật nhưng trong tâm ông lại có thói quen dùng lời nói để hạ thấp người khác, mỗi khi thấy ai tu khác mình ông mỉa mai chê bai, vì miệng gieo ác khẩu trong hình tướng Phật Pháp nên nay phải làm loài súc sanh chỉ biết sủa không nói được lời lành.

co chap tinh tan

Thưa quý vị, phần này là lúc Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu chỉ dạy cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về bốn điều cấm kỵ trong tu hành, mà điều thứ nhất chính là làm việc thiện mà thật ra đang tạo nghiệp. Nghe qua thì mâu thuẫn nhưng trong đạo những điều trái tai mới chính là cửa mở của trí tuệ, nếu chúng ta không chịu nhìn sâu vào tâm rất dễ lầm lẫn giữa thiện nghiệp và thiện tướng, giữa cái thấy Phật và cái thấy của bản ngã.

co chap tinh tan

Bồ Tát Địa Tạng giảng về lỗi lầm thứ ba của người tu hành, giữ giới mà lại phá giới. Nghe thì nghịch lý vì ai cũng nghĩ giữ giới là gốc của đạo là nền tảng của giải thoát, nhưng trong lời dạy của Phật giữ giới mà không hiểu tâm giới thì chỉ là rào bên ngoài mà không chặn được dòng nghiệp bên trong, cái giới không nằm ở hình thức mà nằm ở tâm thanh tịnh. Khi Bồ Tát nói đến điều này trong hang tỏa ánh sáng dịu mờ, hai thầy trò chắp tay cung kính lòng rung nhẹ như trước một điều bí mật lớn.

co chap tinh tan

Si Mê

5.0

Ngài mỉm cười nhẹ nói, bởi vì trí huệ thật sự đến từ tâm không chấp còn cái mà thế gian gọi là trí thường đến từ tâm phân biệt, phân biệt càng nhiều chấp ngã càng lớn khi con tưởng mình biết chính là lúc con xa sự thật. Thưa quý vị, đó là căn bệnh chung của người tu học ngày nay, đọc nhiều kinh học nhiều Pháp nhưng tâm càng đầy kiến thức thì càng ít khiêm cung, biết được vài lý cao liền cho rằng mình hơn người xem thường kẻ sơ cơ, cái biết ấy không mở ra trí mà đóng lại cửa khiêm nhường.

co chap tinh tan

Người tu không sợ thiếu hiểu biết chỉ sợ cái biết khiến mình mất lòng thương, bởi vì si mê không nằm ở không biết mà nằm ở tưởng rằng mình biết. Nguyện cầu quý Phật tử trên đường tu học mỗi khi tâm muốn hơn người hãy dừng lại. Sau khi nghe xong bốn lỗi lầm vi tế mà người tu hành dễ vấp phải, làm lành mà tạo nghiệp tinh tấn mà thụt lùi giữ giới mà phá giới tu huệ mà tăng si mê. Hai thầy trò vẫn còn quỳ yên dưới chân Bồ Tát nước mắt rơi trên nền đá lạnh, họ cảm nhận rõ ràng rằng điều đáng sợ nhất trong tu hành không phải là sai mà là sai trong lúc tưởng mình đang đúng.

Kinh Sách Miễn Phí

  • Video kinh sách mp4 video
  • Audio kinh sách mp3 audio
  • Sổ tay kinh sách pdf books

Đời Sống Thiền Định

  • Thể dục đi bộ sáng05:00 - 07:00
  • Thiền trước khi làm07:10 - 07:30
  • Thiền trong khi ăn12:00 - 13:00
  • Trồng rau tỉa hoa16:00 - 16:30
  • Thiền trong khi ăn18:00 - 18:40
  • Thư giãn giải trí19:30 - 21:30
  • Thiền trước khi ngủ22:00 - 05:00

Quản Lý Kinh Sách

Thân Đẹp Trí Sáng

Đu đủ: làm chậm lão hóa.
Mít: sức khỏe mắt và da.
Bưởi: đốt cháy mỡ thừa.
Bơ: làm mờ nếp nhăn.
Mãng cầu: khỏe tinh thần.
Quýt: da chắc tươi trẻ.
Vú sữa: khỏe hệ tiêu hóa.
Dừa: giữ nước đẹp da.
Ổi: da chậm lão hóa.
Xoài: da mịn nhớ tốt.
Dâu tây: trị gàu mọc tóc.
Hồng: đẹp da sáng mắt.
Mận: bài tiết độc tố.
Chơm chơm: tóc óng ả.
Măng cụt: giảm hôi miệng.
Dưa hấu: da mịn tóc chắc.
Cam: ngăn rụng bạc tóc.
Nho: làm chậm lão hóa.
Chuối: tăng cường thị lực.

Ứng Dụng Chép Kinh

co chap tinh tan
Lập Trình Blogger
co chap tinh tan
Thiết Kế Github
co chap tinh tan
Bảo Mật G+ Site
co chap tinh tan
Quản Lý Youtube