Cầu Hưởng Thiên Phước
Thuở nọ Phật trụ tại Ca Tì La Vệ, một hôm vào thành đến nhà Nan Đà em chú bác với Phật khất thực, lúc ấy Nan Đà đang vẻ mày trang điểm cho vợ nghe Phật đến cửa vội nói với vợ "Hãy đình lại một chút anh ra yết kiến Phật đến giây phút sẽ trở vào ngay". Nan Đà ra cửa lễ Phật lấy bát đem vào nhà sớt đầy thức ăn trở ra dâng cho Phật.
Phật không lãnh Nan Đà đưa bát cho Anan Anan cũng không nhận bảo "Người lấy bát của ai thì trả lại cho nguyên chủ", Nan Đà chẳng biết phải làm sao lúng túng phải ôm bát theo Phật về tịnh xá Ni Câu Lữ. Về đến tịnh xá Phật bèn bảo thợ hớt tóc thế phát cho Nan Đà, Nan Đà giận lắm cung tay hâm he thợ cạo "Nếu ngươi cạo tóc ta thì ta phải thế phát tất cả dân chúng trong thành Ca Tì La Vệ này mới êm với ta được", thợ cạo chẳng dám rớ tới Nan Đà.
Phật nghe vậy bèn cùng Anan đến một bên chứng kiến, Nan Đà sợ Phật đành chịu cho thế phát, tuy thế phát mặc pháp phục nhưng hằng muốn trở về nhà ngặt Phật buộc theo ngài chẳng rời nên chưa có cơ hội. Một hôm đến phiên ông coi giữ tịnh xá, ông rất mừng toan chờ Phật và chư Tăng đi khất thực hết sẽ lén về thăm nhà, khi Tăng đoàn ra đi rồi ông hối hả xách nước cho đầy các tháo bình xong đặng về, bình này đầy thì bình kia đổ xách mãi không rồi ông tự nghĩ "Thôi cứ để chư Tăng về tự xách lấy", nghĩ xong ông đóng các cửa tịnh xá lại cửa này gài xong cửa khác tung ra đóng mãi chẳng xong ông tự nghĩ "Thôi mặc kệ, đồ đạc của chư Tăng có mất ta cũng thừa sức đền lại, hãy về thăm nhà cái đã.
Sợ gặp Phật ông rẽ sang ngõ khác mà Phật ít khi đi nhưng ông về được nửa đường bỗng gặp Phật ông hốt hoảng núp vào một thân cây to, Thổ Thần chờ Phật đến dỡ cây đại thọ lên không trung khiến Nan Đà phải đối diện với Phật. Phật dẫn ông trở lại tịnh xá ôn tồn hỏi "Ngươi nhớ vợ lắm à", Nan Đà tấu thật lòng mình Phật dẫn ông lên đỉnh núi nhân thấy một con khỉ cái mù lòa ngài chỉ cho ông xem và hỏi "Sắc đẹp của vợ ngươi sánh với con khỉ đó như thế nào", Nan Đà lặng thinh không đáp ý hơi phiền muộn vì sao Phật đem con vật xấu tệ mà so sánh với vợ ông.
Bấy giờ Phật dùng thần lực đưa ông đi dạo các cung Trời Đao Lợi, ôi xinh đẹp làm sao lời lẽ trần gian làm sao kể xiết, mỗi mỗi cung điện đều có một vị thiên tử cùng chư thiên nữ vui vầy an hưởng cảnh trường xuân. Nan Đà để ý thấy một cung điện nguy nga toàn bằng trân bảo có 500 tiên nữ vô cùng kiều diễm ở đấy nhưng không có vị thiên tử nào ngự cả, lấy làm lạ hỏi Phật Phật bảo ông đến hỏi thiên nữ xem, Nan Đà đến trước cung điện hỏi thiên nữ "Chư thiên nữ vì sao nơi đây không có thiên tử như các cung Trời khác", chư thiên nữ đáp "Chúng tôi chờ ông Nan Đà sanh lên làm thiên tử của chúng tôi. Nan Đà chính là tôi", ông mừng rỡ tự giới thiệu "Nay tôi đang cùng Phật dạo xem các cõi Trời vậy bây giờ ở luôn lại thiên cung có được chăng", thiên nữ đáp "Không thể được vì chúng tôi là Trời còn ông là người, ông hãy trở xuống trần gian tu hành khi mãn tuổi thọ sanh lên đây chung sống với chúng tôi thì mới được".
Nan Đà trở lại bạch cùng Phật các việc Phật bảo "Sắc đẹp của vợ ông sánh với thiên nữ như thế nào", Nan Đà đáp "Bạch Thế Tôn, sánh với thiên nữ thì vợ con cũng như con khỉ già sánh với sắc đẹp của nàng". Từ khi du ngoạn thiên cung về Nan Đà mong mỏi thiên phước nên gắng công trì giới, Anan thấy thế ngâm kệ cười Nan Đà "Người tham dục trì giới như loài dê cụng nhau, muốn sấn tới diệt địch lại trở lùi ra sau".
Ít lâu sau Phật dẫn Nan Đà xuống cõi địa ngục, ông thấy những hình phạt kinh hồn khiếp vía nhiều chảo dầu to lớn sôi trào ùn ục, trong ấy vang lên tiếng la ghê rợn của tội nhân tiếng kêu ấy cứ đứt quãng đứt quãng vì bị trồi lên ngụp xuống. Riêng có một chảo dầu mà các quỷ sứ đun sôi ùn ục dầu bắn ra tung tóe nhưng không có tội nhân nào cả, Nan Đà hỏi Phật lý do ấy Phật bảo hãy đến hỏi ngục tốt. Nan Đà đến bên chảo dầu hỏi quỷ sứ "Nè các ông, những chảo dầu kia đều có nấu người sao chảo này chẳng thấy nấu ai cả", quỷ sứ đáp "Nơi diêm phù đề có ông Nan Đà em của Phật do nhân duyên xuất gia được sanh thiên và nhân duyên tham dục muốn bỏ Đạo nên sau khi hưởng hết phần thiên phước sẽ đọa xuống địa ngục, chảo dầu này đợi nấu ông Nan Đà đó", Nan Đà kinh hãi sợ quỷ sứ bắt luôn khẩn niệm "Nam mô Phật Đà xin hãy ủng hộ con trở về dương thế".
Về đến tịnh xá Phật bảo "Nan Đà, hãy gắng công siêng cần trì giới đặng vun bồi thiên phước của ngươi", Nan Đà bạch "Bạch Thế Tôn, thôi chẳng dám cầu sanh thiên phước nữa chỉ nguyện con khỏi đọa địa ngục", đức Phật vì ông ân cần thuyết Pháp ông chí tâm thọ tu tập trong bảy ngày đắt quả a la hán.
Phụ bình: ví như hai người làm rẫy cũng cuốc đất gieo trồng sớm chiều dung phân tưới nước như nhau, nhưng người tỉa đậu kẻ trồng dưa tất nhiên kết quả khác nhau hẵn, lại nữa nếu cả hai cùng gieo một thứ giống nhưng kẻ siêng chăm bón người làm việc một cách thờ ơ lười biếng đến cuối mùa tuy thu đồng một thứ quả nhưng việc đắc thất nhiều ít khác nhau.
Ông Nan Đà lúc đầu vì Phật ép buộc phải xuất gia chứ tâm tư vẫn hằng mong hoàn tục, việc tu hành lấy lệ qua ngày của ông hẵn nhiên không kết quả gì, Phật biết vậy đưa ông lên xem những lạc thú cõi Trời. Khi trở về ông cố gắng trì giới để cầu hưởng thiên phước, thấy ông tu tiến khá nhưng chưa khởi đúng chánh nhơn Phật đem ông xuống xem cảnh giới địa ngục, khi thấy những hình phạt kinh khủng của mình phải thọ sau khi thiên phước hưởng tận Nan Đà sợ hãi lạy Phật cầu học phương pháp tu hành hết khổ chớ không còn ham thích lạc thú thiên cung, nhờ thế ông chứng Thánh quả.
Phá tướng luận có giải sáu nẻo luân hồi nghiệp báo trong ba cõi đều do tâm sanh, chúng sanh chẳng rõ chánh nhân mê tâm giữ ngũ giới lòng còn thương ghét chưa dứt sân hận nên sanh lại cõi nước, chúng sanh chẳng rõ chánh nhân mê chấp hình tướng tin tà cầu phước lòng si mê chưa dứt nên sanh vào cõi a tu la, đó là ba đường nhẹ còn ba đường nặng cũng gọi là tam âm ác đạo lòng tham quá nặng đọa ngã quỷ lòng sân hận quá nặng đọa địa ngục lòng si mê quá nặng đọa súc sanh.
Đức Phật bảo "Nước biển chỉ có một vị mặn, Đạo ta cũng thế chỉ có một vị giải thoát", Phật thấy rõ đời đầy đau khổ sinh lão bệnh tử vật chất vô thường biến hoại nên ngài mở Đạo đưa người vượt khỏi tử sanh. Phật tử nếu không đủ năng lực từ bi phát đại thừa tâm nguyện độ tận chúng sanh nguyện thọ khổ thế cho chúng sanh thì ít nhất cũng phải phát tâm thoát ly tam giới khổ đấy mới thật chánh nhân tu hành đúng với mục tiêu giải thoát của Phật đạo. Nếu khởi tâm nguyện sai lầm dầu có gắng công tu trì giới hạnh cũng không thoát khỏi luân hồi sáu nẻo, xem chuyện người xưa xét lại việc ta đang thực hiện hầu tìm lấy một định hướng tiến tương lại như sở nguyện.
Trang KinhCầu Tâm Không Phước
- Chư Phật Tiếp Dẫn
- Gặp Được Bạn Lành
- Sinh Ở Cung Điện
- Diệt Trừ Ác Thú
- Quyến Thuộc Hòa Thuận
- Phạm Âm Nhiệm Mầu
- Hàng Phục Oán Địch
- Cuộc Sống Giàu Sang
- Được Người Kính Yêu
- Chẳng Thọ Bào Thai
- Trị Bệnh Nhiệt Độc
- Sai Khiến Tôi Tớ
- Hương Thơm Bạch Liên
- Sai Khiến Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Oán
- Chư Phật Xoa Đầu
- Hàng Phục Quỷ Thần
- Hàng Phục Ma Thần
- Trị Bệnh Trong Bụng
- Ở Bên Đức Phật
- Học Rộng Nghe Nhiều
- Gia Đình An Ổn
- Trừ Tánh Sợ Hãi
- Trị Bệnh Mắt Mờ
- Thành Tựu Biện Tài
- Tâm Không Thoái Lui
- Tiêu Trừ Chướng Nạn
- Đuổi Giặc Xâm Lăng
- Thăng Quan Tiến Chức
- Diện Kiến Chư Phật
- Triệu Hồi Thiện Thần
- Kho Trong Lòng Đất
- Cây Trái Ngũ Cốc
- Hữu Tình No Đủ
- Sanh Về Tịnh Độ
- Cầu Tâm Từ Bi
- Được Trí Tuệ Lớn
- Lìa Nạn Quan Quyền
- Trị Bệnh Trên Thân
- Thành Tựu Đạo Tiên
- Thiên Thần Ủng Hộ
- Sinh Cõi Phạm Thiên
Nhịn Miệng
Phàm tu bố thí do chỗ phát tâm không luận vật thí ít nhiều tốt xấu như câu chuyện trên đây đã chứng minh, giá như nghèo khó chỉ còn một bát cơm mà vui vẻ sớt nữa phần cho kẻ cùng đang đói khó như mình, nghĩa cử ấy có lẽ hơn nhà triệu phú bố thí bớt nữa phần gia sản, của ấy lòng này ai dễ hơn ai !!! Như thế ta nên tùy tiện giúp đỡ mọi người dù ta đang sống trong cảnh nghèo túng, chớ nên đợi giàu có sẽ bố thí thật nhiều, biết ngày kia ta có giàu có hay rốt cuộc nghèo cũng hoàn nghèo mà không gieo được chút phước duyên như câu chuyện trên đây.
Để Dành
Có lắm người muốn bố thí nhưng không tùy tiện ít nhiều mà làm phước, chờ khi nào được khá giả sẽ mở cuộc đại chẩn bần như thế chẳng khác nào anh chàng để dành sữa trong câu chuyện trên vả lại vô thường đâu có định ngày, nếu cứ lo góp tôm chất chứa của tiền bất ngờ tử thần vụt đến đành nhắm mắt xuôi tay chẳng mang theo được gì ngoài hai điều tội phước. Ôi! Tham tất cả rồi cũng mất đi tất cả !!!
Lẽ Phải
Tuy nhiên đức tin phải đi đôi với trí sáng suốt để phân rành rẽ giả chơn hầu tránh khỏi xa lạc vào ma đạo chịu khổ báo về sau như chuyện trên chỉ rõ ta nên lấy trí xét đoán mà tin theo những lời lẽ phù hợp với chơn lý. Nếu lời dạy trái với lẽ phải thì dù cho lời ấy có gép trong kinh điển hay do bậc trượng thượng đại đức nói ra cũng không thể tin được, trường hợp của trưởng giả kể trên đến đổi ma hóa ra Phật bảo ông phá giới ông cũng không tin nghe mặc dù ma Phật hình dung như tạc, lấy trí xét đoán tận tường tin nhận lời Phật gọi là trí tín trái lại chỉ lấy đức tin mù quáng thọ lãnh lời dạy là mê tín, mê tín rất dễ lầm ma đạo và từ cổ chí kim chưa có ai tu mê tín mà đắc quả bao giờ !!!
Duyên Nghiệp
Câu chuyện trên hiển thị qua hai điểm, một là gieo nhân lành dữ đều có báo trả như Ngũ Bá Chủ trong khi làm ác vẫn có làm được việc lành nên nay tuy trong khổ nạn lại có cái may, hai là do duyên nghiệp trái oan ràng rịt lẫn nhau nên người này có thể chịu được những việc mà kẻ khác không kham nổi, như Phật vì thọ tiền ân nên tự tay hộ bệnh cho tỳ kheo ghẻ thúi mà người khác không đảm nổi. Nếu tin luật nhân quả báo ứng ta hãy thận trọng chớ gây những nghiệp bất lành để khỏi khổ về sau.
Lãnh Nợ
Một hạt giống đã gieo lần lần mọc lên đến kết quả lẻ dĩ nhiên là nhiều gấp muôn vạn đối với hạt giống xưa, nếu càng lâu thì huê lợi tích chứa càng nhiều, nghiệp nhân lành dữ chí đến vay nợ của người cũng vậy. Cổ đức có câu xuân một hạt giống gieo thu gặt ngàn thóc mễ người đời tạo dữ lành quả báo y như thế, muốn khỏi ăn ít trả nhiều chớ nên quỵt nợ và hãy thận trọng khi lãnh nợ cho người.
Rắn Độc
Loài rắn độc hại ai lại chẳng sợ, đạo nhơn ở giữa rừng nên sợ rắn cũng phải nhưng theo Phật dạy thân có bốn chất lớn đất nước gió lửa hợp thành, vì thường mâu thuẫn xung khắc nhau nên sanh các bệnh tật nhất là sự suy hoại âm thầm diễn tiến từng tích tắc không ngừng cho đến ngày tan rã, vậy mà con người cũng vì thân nên gây ra lắm nghiệp phải chịu luân hồi sinh tử.
Bố Thí
Vòng danh lợi kiên cố đã giam hãm con người từ vạn đại, càng văn minh khóa lợi cùm danh càng xiết chặt vì vậy người đời cả sang hèn không mấy ai tự tại an vui, muốn khỏi bị lợi danh xiềng trói ta chớ nên tham mến nó. Đức Phật chủ trương Đạo giải thoát, chúng sanh nên muốn ít biết đủ và bố thí để diệt trừ tánh tham lam.
Dối Thế
Vì quá tham lam con người tìm đủ cách lừa bịp lẫn nhau thôi thì trăm mưu ngàn kế đều đem ra thi thố để tranh danh đoạt lợi, trong các ngón bịp xét kỹ chỉ có lối giả trá Thánh Thần là dễ làm và kiếm ăn khá hơn hết, thường nghe tiếng hạng lừa dối thế này phần nhiều là kẻ thất học huê dốt nhưng lại gạt được rất nhiều người tin theo đôi khi cả kỹ sư bác sĩ đốc học nhiều ông cũng mê mết tin tưởng họ.
Bồ Tát
Người tu Phật ai cũng mong gặp được Phật và Bồ Tát, ông Ka La Việt đây lại càng mong mỏi hơn người, chỗ mong ước của ông là được gặp đức Văn Thù Bồ Tát, ông thiết lập trai đàn bố thí cầu nguyện nhưng bảy lần Bồ Tát hóa hiện bằng nhơn leo lên đàn đều bị lôi xuống, ông Ka La Việt tưởng tượng hình dung một vị Bồ Tát tướng tốt uy nghi hào quang sáng rỡ phi thường, có được hảo tướng như thế thì ông mới tin nhận và cúng bái.
Cúng Tế
Đức Phật có dạy nếu ai vì thân nhân quá giãng mà tu tạo các việc phước đức thì trong bảy phần vong nhơn hưởng một sáu phần kia người sống tự hưởng, trái lại nếu vì người chết mà sát hại sanh vật cúng tế tạo nhiều nghiệp ác ắt vong nhơn phải chịu đọa lay, xem tích xưa gẫm lại việc nay ta nên xét kỹ và mạnh dạn cải cách những tục lệ sai lầm vô ích.
Lòng Tham
Lòng tham thì ai cũng có ít nhiều, tham của thế chưa đủ còn mon men định ẵm của chùa, lão trộm này quả là quá lắm. Cạo đầu xin xuất gia vào chùa ở để thừa cơ đội cái chảo vàng thật lão đã hết dạ tận tụy với nghề trộm, nhờ gần gũi chốn thiền lâm nghe được Pháp yếu lão hồi tâm hướng thiện hết lòng xám hối chí tâm tu tập ít lâu được chứng Đạo, bây giờ có đem trăm cái chảo vàng đổi công tu chứng ấy cũng chẳng đổi mừng rỡ khôn cùng lão đến bên chảo lễ bái tạ ơn.
Nghiệp Lực
Ngược lại mười ác tức là mười thiện nghiệp, phàm con người khởi tư tưởng nói năng hành động đều gây thành nghiệp hoặc lành hoặc dữ, nghiệp ấy có sức mạnh lôi cuốn con người luân hồi và thọ báo nên gọi là nghiệp lực. Do nghiệp thiện ác của con người đã làm đến ngày nay thành quả nên có kẻ thọ yểu sang hèn giàu nghèo mạnh khỏe tật nguyền ngu trí, tóm lại mọi sự vật mà con người gặp phải trên đời đều do nghiệp lực.
Hóa Độ
Người suốt đời chỉ khởi lòng sân hận hung ác đến ngày lâm chung nhờ gặp bậc thiện tri thức phương tiện hóa độ khiến thiện tâm phát khởi tức chuyển ác đạo sanh lên thiên sứ và tội nghiệp to lớn tày non cũng tiêu giảm. Mầu nhiệm và lợi ích biết bao sức hóa độ của Phật Pháp Tăng, nếu chẳng quy y Tam Bảo bỏ dữ về lành con người ắt phải vĩnh kiếp theo tội nghiệp của mình mà luân chuyển trả vay thọ muôn vàn thống khổ.
Nghi Ngờ
Quý hóa thay thế gian có Phật ra đời, chúng ta không được may mắn như trưởng giả gặp Phật đương tại thế nhưng giáo Pháp của ngài vẫn còn, lúc Phật sắp nhập Niết Bàn có nói với các đệ tử "Các ông hãy y theo những lời kinh luật của ta đã dạy mà tu hành, ta dù ở mãi cõi đời này cũng không dạy được gì khác hơn nữa". Trong chúng ta nếu còn nghi ngờ không tin Phật thì quả là rất vô duyên với Phật Pháp và như thế mất nhiều lợi ích cho mình vậy.
Nhận Lỗi
Một người quá sợ và hổ thẹn chạy trốn, biết hổ thẹn tất có thể sớm quay về với lẽ phải, anh ta được Phật thọ ký khi đức Di Lặc ra đời thì anh sẽ đắc độ. Một người nữa cũng biết quấy nhưng lỡ rồi đành ngồi lỳ chịu trận, anh này có ngày cũng hối nhưng lâu hơn. Làm tỉnh múa men tỏ ra mình không say và lên tiếng dối là không có uống rượu như anh chàng thứ ba này thì hết mong ngày cải hối. Đã quấy không biết nhận lỗi còn dối mình gạt người, ôi xã hội mà có nhiều hạng người như vậy thì tai hại biết bao nếu những hạng này mà có quyền thế thì đời càng thêm rối.
Vết Nhơ
Nay những cái ấy không được như nguyện nên mới phàn nàn chứ nếu những cái quá tồi tệ rồi ai còn phải hoài công bàn đến... chanh chua đã đành, cam mà chua bảo sao đừng trách. Người tu cũng vậy, đã tu lẽ tất nhiên hạnh kiểm đoan nghiêm lòng từ bi hỷ xả hầu nêu gương sáng cho đời, nay lại mất hạnh dù ít nhiều cũng không tránh tiếng thị phi và thiên hạ còn chê trách, đó là họ muốn cho ta được trở nên hoàn mỹ vả lại vết nhơ trên tấm gương trong sáng bao giờ cũng nổi bật rất dễ thấy.
Giải Đãi
Bất luận người đời hay trong Đạo tánh giải đãi rất đối kỵ cho sự thành công, muốn sớm đạt kết quả dù việc nhỏ cũng cố gắng hăng hái tiến hành. "Thôi để khi khác vậy, cài cấy cho xong đã"... chỉ một ý nghĩ ấy đủ làm anh nông phu trên trải qua bảy vị Phật ra đời suốt 91 kiếp luân hồi sanh tử vẫn chưa rãnh cho thọ tam quy, ôi lo giàu nghèo lo mãi chưa xong thôi để khi khác khi khác ấy đến bao giờ mới có !!!
Định Tâm
Người tu Phật nhất là tu theo Pháp môn tịnh độ niệm Phật cầu vãng sanh lúc lâm chung việc định tâm rất quan trọng, lúc ấy nếu nhứt tâm niệm Phật tức được vãng sanh tây phương trái lại nếu tâm thần tán loạn thất tình dấy khởi tức phải theo nghiệp mê chuyển luân trong ác đạo. Vua A Kỳ Đạt sanh tiền tu phước đáng được sanh thiên đường nhưng vì trước giờ nhắm mắt lìa đời lòng sân hận nổi lên nên phải đọa làm thân rắn.
Giúp Đỡ
Trong hàng đệ tử của Phật ông Anan là đa văn đệ nhất mỗi khi nghe thấy một điều gì tức mãi mãi không quên, sở dĩ đại đức được như vậy là vì do tiền thân đã gieo nhơn lành, giúp đỡ cho người có phương tiện tu học nên nay được phước báo nghe rồi liền ghi nhớ khỏi phải học tập lâu lắc, giúp người tu học phước báu vô lượng nghiệp lành này trợ trưởng cho mình rất nhiều trên đường tu tiến đến toàn giác.
Biết Đủ
Để đời sống cá nhân dược thanh nhàn, để xây dựng hạnh phúc chung cho nhân loại đức Phật dạy nên muốn ít biết đủ, càng tham muốn càng tạo nhiều tội lỗi không biết đủ dẫu sống trên ngọc ngà châu báu cũng thấy khát khao thiếu thốn, trái lại muốn ít biết đủ dầu chỉ đai cơm thân tâm vẫn an lạc. Ngẫm lại tự cổ chí kim trải bao lần tan thương dời đổi có vật gì tồn tại mãi được mà phải hoài công bảo thủ gây ra những nghiệp ác tày non tiếng nhơ lưu hậu thế, chi bẳng dẹp bỏ lòng tham vọng thoát ngoài vòng cương tỏa lợi danh tìm hiểu chơn lý cuộc đời, được vậy ta sẽ sống an nhàn trong lạc thú thanh cao bất diệt mà vàng bạc ngọc ngà không thể nào đổi được.
Ưa Thích
Đức Phật thương xót chúng sanh si mê trầm luân trong bể khổ, ngài ứng hiện trong phàm thân hòa mình cùng nhân loại tìm phương giác tỉnh đời mê gác bỏ cả sự giàu sang vinh hiển đang có, ngài chỉ cần dùng một số tối thiểu vật chất để cung cấp cho thân sống để đi đó đi đây hóa độ vậy thôi, đã thấy rõ cõi trần gian ảo giả tanh hôi thử hỏi lòng nào con ưa thích.