Ẩn Trong Lớp Áo

Thưa quý vị phần này là lúc hai thầy trò hòa thượng Tuệ Giác và thầy Chí Minh bắt đầu hành trình nhiệm mầu theo bước chân của Bồ Tát Địa Tạng, đây là phần sâu sắc nhất vì chính họ đã được tận mắt chứng kiến những cảnh giới đau thương của người tu hành phạm lỗi mà rơi vào cõi súc sanh để rồi từ đó mà tỉnh ngộ mà rơi nước mắt. Khi thần thức rời thân hai người thấy mình đứng giữa hư không, ánh sáng từ thân Bồ Tát chiếu ra khắp mười phương vừa rực rỡ vừa ấm áp khiến tâm họ không còn sợ hãi, ngài phất nhẹ tích trượng cảnh vật xung quanh liền biến đổi.

Trước mắt họ là những ngôi chùa am thất đạo quán nằm rải rác khắp nơi trong cõi người, hòa thượng Tuệ Giác và thầy Chí Minh ngạc nhiên vì họ thấy chung quanh các ngôi chùa ấy có vô số loài vật khỉ chim chó rắn trâu ngựa mèo thậm chí cả cá ếch quanh hồ, điều kỳ lạ là trong ánh mắt những con vật đó đều có nét buồn sâu thẳm ánh lên một chút linh tánh như thể hiểu được Phật Pháp. Thầy Chí Minh hỏi bạch Bồ Tát chẳng lẽ tất cả những con vật này đều từng là người tu?

Bồ Tát gật đầu giọng từ bi mà nghiêm, đúng vậy đây chỉ là phần nhỏ thôi, người tu bị sa vào cõi súc sanh nhiều hơn các con tưởng. Nghe xong hai thầy trò lặng người, Bồ Tát đưa tay chỉ một con trâu to đôi mắt nó đượm buồn như người sám hối, kiếp trước nó là một vị thiền sư đã tu hành 40 năm, ông giỏi thiền định được người tôn kính nhưng vì một niệm kiêu ngạo cho rằng mình chứng chê bai các pháp môn khác nên tạo nghiệp ngã mạn, khi lâm chung tâm chưa thanh tịnh thần thức liền theo nghiệp mà đọa làm trâu.

Quý vị thấy đó, chỉ một niệm ngã mạn mà đủ đọa ba đường ác, người đời thường phạm tội do tham sân nhưng người tu phạm tội do tưởng mình đúng, cái sai của phàm phu dễ thấy còn cái sai của người tu thì ẩn trong lớp áo đạo đức cho nên khó nhận ra lắm. Rồi Bồ Tát chỉ một con chó gầy gò đang nằm trước cổng chùa, con chó này kiếp trước là một vị tăng học rộng hiểu sâu chuyên giảng kinh luật nhưng trong tâm ông lại có thói quen dùng lời nói để hạ thấp người khác, mỗi khi thấy ai tu khác mình ông mỉa mai chê bai, vì miệng gieo ác khẩu trong hình tướng Phật Pháp nên nay phải làm loài súc sanh chỉ biết sủa không nói được lời lành.

Thưa quý vị đó chính là nghiệp khẩu, người đời chửi bới mắng nhiếc đã tạo nghiệp huống chi người tu lại lấy danh nghĩa Phật Pháp để chê bai người khác. Đức Phật dạy lời nói là chiếc bánh xe nghiệp báo quay một vòng là tạo một vòng nhân quả, cho nên miệng niệm Phật mà tâm chấp ngã cũng không khác gì đang niệm tên mình. Kế đó Bồ Tát đưa hai thầy trò đến bên hồ nước nơi có một con quạ đen đang kêu inh ỏi, Bồ Tát nói con quạ này kiếp trước từng có thần thông biết trước tương lai nhưng vì tâm không khiêm hạ, thích khoe khoang khiến người đời mê muội tin lời lệch khỏi chánh Pháp kết quả là tạo nghiệp tà trí nên đọa làm loài quạ suốt đời kêu than trong bóng tối.

Hòa thượng Tuệ Giác rơi nước mắt, ngài chắp tay run giọng hỏi bạch Bồ Tát họ đã tu nhiều kiếp như thế sao vẫn có thể lạc đường đến nỗi này? Bồ Tát đáp bởi vì khi công phu tăng thì bản ngã cũng dễ lớn, nếu không soi lại tâm người ta sẽ đồng hóa sự tiến bộ với sự chứng đắc, coi hiểu biết là trí tuệ coi hình tướng là đạo đó là gốc của sa đọa. Nghe lời ấy thầy Chí Minh cảm thấy rúng động, thầy chợt nhận ra trong chính mình cũng từng có niệm nghĩ rằng mình hiểu đạo hơn người khác, một ý nghĩ thoáng qua thôi nhưng nếu không nhận ra cũng đủ trở thành mầm mống của đọa lạc.

Bồ Tát lại đưa họ đi sâu hơn xuyên qua cảnh giới của loài vật, hai người thấy những đàn gà đàn vịt trong chuồng chật hẹp tiếng kêu thảm thiết, thấy những con thú dữ nơi rừng sâu ngày giết chóc để sinh tồn, thấy những con cá con tôm bị vớt lên vùng vẫy trong tuyệt vọng. Bồ Tát nói, trong đó có không ít chúng sanh từng là người tu hành từng đọc kinh từng giảng pháp từng ngồi thiền nhưng vì phạm lỗi vi tế nên mất thân người rơi vào cõi súc sanh, điều đau đớn nhất là phần lớn họ vẫn còn nhớ được chút ít ký ức xưa biết mình từng tu nhưng không thể thoát ra.

Thưa quý vị, quý vị nghe tới đây có thấy lạnh sống lưng hông? Họ biết mình từng trì giới từng lạy Phật mà giờ lại làm con vật trong chuồng bị mổ bị giết bị ăn, cái đau đó không gì tả nổi và họ cũng hông biết mình sai ở đâu đó mới là nỗi khổ cùng cực của người tu lạc hướng. Thầy Chí Minh khóc mà hỏi, bạch Bồ Tát vậy họ còn có thể được cứu hông? Bồ Tát gật đầu, Phật Pháp vô biên tâm từ vô tận chỉ cần họ biết sám hối phát nguyện sửa lỗi sớm muộn cũng sẽ trở lại làm người nhưng thời gian đó dài lắm, có khi hàng trăm hàng ngàn năm và khi được làm người nếu không hiểu nguyên nhân kiếp trước rất có thể lại lặp lại vết xe cũ.

Nghe đến đó hòa thượng Tuệ Giác và thầy Chí Minh cùng cúi đầu đảnh lễ, hòa thượng nghẹn ngào bạch Bồ Tát chúng con nguyện khắc ghi cảnh này để không bao giờ dám khởi niệm ngã mạn dù chỉ một sát na. Bồ Tát nhìn họ ánh mắt như biển cả, tốt lắm các con đã thấy cái quả của sai lầm nhưng muốn thoát khỏi nhân sai phải hiểu rõ bốn lỗi căn bản mà ta đã nói, chỉ khi thấy rõ mới tránh được. Thưa quý vị, đến đây chúng ta cũng nên dừng lại mà tự hỏi mình có bao giờ mình làm điều thiện để được người khen, có bao giờ mình thấy ai tu khác mình thì trong lòng khởi niệm xem thường, có bao giờ mình tự hào rằng mình giữ giới giỏi mình hiểu Pháp sâu? Nếu có dù chỉ một chút thôi thì đó chính là hạt giống của bốn lỗi lầm vi tế ấy.

Cõi người quý như vậy mà chỉ một niệm sai cũng đủ mất, cho nên đức Phật mới dạy tu mà không thấy lỗi mình tức là đang lùi. Người thật tu càng tu càng thấy mình nhỏ còn người tu sai càng tu càng thấy mình lớn, thấy mình lớn tức là đã bắt đầu sa xuống, A Di Đà Phật. Thầy kể đến đây để quý vị cùng tỉnh, cái thấy đó không phải để sợ mà để cảnh giác Phật Pháp không hề xa mà ở ngay trong mỗi niệm của mình, niệm sai thì thành địa ngục niệm đúng thì thành cực lạc chỉ một sát na thôi là có thể đổi cả kiếp luân hồi, và từ đây hai thầy trò sẽ được Bồ Tát chỉ dạy tường tận về bốn điều cấm kỵ vi tế trong tu hành, những điều khiến người tu có thể mất tất cả công đức chỉ trong một ý niệm.

Trang Kinh

Thành Viên Chép Kinh

Github blogger miễn phí 100%
Kinh sách mp4 mp3 pdf text img
Khai thác 100 công cụ bảo mật

Truyền Bá Kinh Sách

5.6
Nội dung
100
Tiềm năng
100
Đơn giản
100
Chính xác
100
an trong lop ao

A Di Đà Phật. Thưa quý vị Phật tử hôm nay thầy muốn kể lại một câu chuyện rất sâu sắc, nghe qua tưởng chỉ là truyện cổ mà thật ra là lời cảnh tỉnh cho tất cả người tu hành chúng ta. Bởi đức Phật từng dạy người tu thì nhiều như cát sông Hằng nhưng người đắc đạo thật sự thì hiếm như sao mai đầu ngọn trúc. Câu nói đó nếu mình nghe hời hợt sẽ nghĩ Phật nói cho có nhưng nếu chịu dừng lại quán chiếu sẽ thấy trong đó là một nỗi bi thương vô lượng. Vì sao người tu đông đảo như vậy mà cuối cùng vẫn có kẻ rơi vào cảnh khổ thậm chí còn đọa làm súc sanh?

an trong lop ao

Súc Sanh

5.0

Ban đầu thầy nghĩ là điềm lạ thôi nhưng những ngày sau thầy lại thấy nhiều hiện tượng khác, một con chim ưng đậu mãi trên nóc chùa khi nghe tiếng tụng kinh, một con rắn to nằm cuộn ngoài lầu kinh mỗi lần có ai đi ngang đều khẽ cúi đầu. Quý vị nghe qua tưởng như chuyện huyền hoặc nhưng trong nhà Phật những hiện tượng như thế không hiếm, chỉ là ít người đủ tâm tĩnh để nhận ra. Thầy Chí Minh đem chuyện kể lại cho sư phụ, nghe xong hòa thượng Tuệ Giác trầm ngâm rất lâu rồi nói con à có thể đó không phải là thú bình thường, theo kinh sách cổ có những chúng sanh kiếp trước từng tu hành nhưng vì phạm lỗi vi tế nên đọa làm súc sanh.

an trong lop ao

Hai thầy trò quỳ xuống đảnh lễ và chí thành cầu nguyện đệ tử Tuệ Giác Chí Minh thành tâm đảnh lễ Bồ Tát, xin ngài từ bi chỉ dạy vì sao có người tu hành mà lại rơi vào cõi súc sanh? Ngay khi vừa dứt lời trong hang vang lên một giọng nói trầm hùng nhưng chan chứa lòng thương, lành thay lành thay các con có lòng cầu Pháp đó là nhân lành lớn, những chúng sanh mà các con thấy đúng là người tu hành từ kiếp trước vì họ đã phạm những lỗi lầm rất kín đáo.

an trong lop ao

Thưa quý vị, phần này là lúc Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu chỉ dạy cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về bốn điều cấm kỵ trong tu hành, mà điều thứ nhất chính là làm việc thiện mà thật ra đang tạo nghiệp. Nghe qua thì mâu thuẫn nhưng trong đạo những điều trái tai mới chính là cửa mở của trí tuệ, nếu chúng ta không chịu nhìn sâu vào tâm rất dễ lầm lẫn giữa thiện nghiệp và thiện tướng, giữa cái thấy Phật và cái thấy của bản ngã.

an trong lop ao

Bồ Tát Địa Tạng bắt đầu giảng giải cho hai thầy trò Tuệ Giác và Chí Minh về lỗi lầm thứ hai của người tu hành, một lỗi cực kỳ vi tế mà hầu như ai cũng từng vướng phải đó là cố chấp mà tưởng là tinh tấn. Nghe qua tưởng như khen nhưng thật ra đây là cánh cửa ngầm dẫn vào tà kiến khiến biết bao người tu lạc mất con đường giải thoát vì sao? Vì giữa tinh tấn và cố chấp chỉ cách nhau một sợi tóc mà nếu không đủ trí tuệ để phân biệt thì người tinh tấn hôm nay sẽ trở thành người cố chấp ngày mai.

an trong lop ao

Bồ Tát Địa Tạng giảng về lỗi lầm thứ ba của người tu hành, giữ giới mà lại phá giới. Nghe thì nghịch lý vì ai cũng nghĩ giữ giới là gốc của đạo là nền tảng của giải thoát, nhưng trong lời dạy của Phật giữ giới mà không hiểu tâm giới thì chỉ là rào bên ngoài mà không chặn được dòng nghiệp bên trong, cái giới không nằm ở hình thức mà nằm ở tâm thanh tịnh. Khi Bồ Tát nói đến điều này trong hang tỏa ánh sáng dịu mờ, hai thầy trò chắp tay cung kính lòng rung nhẹ như trước một điều bí mật lớn.

an trong lop ao

Si Mê

5.0

Ngài mỉm cười nhẹ nói, bởi vì trí huệ thật sự đến từ tâm không chấp còn cái mà thế gian gọi là trí thường đến từ tâm phân biệt, phân biệt càng nhiều chấp ngã càng lớn khi con tưởng mình biết chính là lúc con xa sự thật. Thưa quý vị, đó là căn bệnh chung của người tu học ngày nay, đọc nhiều kinh học nhiều Pháp nhưng tâm càng đầy kiến thức thì càng ít khiêm cung, biết được vài lý cao liền cho rằng mình hơn người xem thường kẻ sơ cơ, cái biết ấy không mở ra trí mà đóng lại cửa khiêm nhường.

an trong lop ao

Người tu không sợ thiếu hiểu biết chỉ sợ cái biết khiến mình mất lòng thương, bởi vì si mê không nằm ở không biết mà nằm ở tưởng rằng mình biết. Nguyện cầu quý Phật tử trên đường tu học mỗi khi tâm muốn hơn người hãy dừng lại. Sau khi nghe xong bốn lỗi lầm vi tế mà người tu hành dễ vấp phải, làm lành mà tạo nghiệp tinh tấn mà thụt lùi giữ giới mà phá giới tu huệ mà tăng si mê. Hai thầy trò vẫn còn quỳ yên dưới chân Bồ Tát nước mắt rơi trên nền đá lạnh, họ cảm nhận rõ ràng rằng điều đáng sợ nhất trong tu hành không phải là sai mà là sai trong lúc tưởng mình đang đúng.

Kinh Sách Miễn Phí

  • Video kinh sách mp4 video
  • Audio kinh sách mp3 audio
  • Sổ tay kinh sách pdf books

Đời Sống Thiền Định

  • Thể dục đi bộ sáng05:00 - 07:00
  • Thiền trước khi làm07:10 - 07:30
  • Thiền trong khi ăn12:00 - 13:00
  • Trồng rau tỉa hoa16:00 - 16:30
  • Thiền trong khi ăn18:00 - 18:40
  • Thư giãn giải trí19:30 - 21:30
  • Thiền trước khi ngủ22:00 - 05:00

Quản Lý Kinh Sách

Thân Đẹp Trí Sáng

Đu đủ: làm chậm lão hóa.
Mít: sức khỏe mắt và da.
Bưởi: đốt cháy mỡ thừa.
Bơ: làm mờ nếp nhăn.
Mãng cầu: khỏe tinh thần.
Quýt: da chắc tươi trẻ.
Vú sữa: khỏe hệ tiêu hóa.
Dừa: giữ nước đẹp da.
Ổi: da chậm lão hóa.
Xoài: da mịn nhớ tốt.
Dâu tây: trị gàu mọc tóc.
Hồng: đẹp da sáng mắt.
Mận: bài tiết độc tố.
Chơm chơm: tóc óng ả.
Măng cụt: giảm hôi miệng.
Dưa hấu: da mịn tóc chắc.
Cam: ngăn rụng bạc tóc.
Nho: làm chậm lão hóa.
Chuối: tăng cường thị lực.

Ứng Dụng Chép Kinh

an trong lop ao
Lập Trình Blogger
an trong lop ao
Thiết Kế Github
an trong lop ao
Bảo Mật G+ Site
an trong lop ao
Quản Lý Youtube